Làng kiến trúc phong cảnh đội lốt, thay hình

Theo dự án khu đất 5000 m2 ở làng Võng Thị Hồ Tây được xây dựng bao gồm các hạng mục:
-3500 m2 là đất vườn, biệt thự, trong đó có phòng cho thuê để lấy ngoại tệ.
-1000 m2 là đất vườn triển lãm cây đặc sản, là nơi tổ chức nghỉ ngơi cuối tuần, có cây cảnh cho thuê và bán.
-500 m2 là đất vườn dạo, mạng lưới đường bên trong là nơi kinh doanh chụp ảnh.
-Về vốn xây dựng, về quản lý và bảo vệ sẽ do 22 chuyên gia cùng gia đình họ sinh sống và định cư tại đây thực thi.
Dự án là như vậy: nhưng ngay từ khi làm dự án, bà Thủy đã không có danh sách các chuyên gia. Đây chính là mánh lới xảo quyệt của bà Thủy, ông Triển. Để rồi, khi có giấy phép sử dụng đất và giấy phép xây dựng, bà Thủy, ông Triển gọi 22 gia đình ở làng Võng Thị cùng với 2 gia đình mình tổ chức bốc thăm chia đất. Sau đó bà Thủy tự cho mình là chủ nhân của lô đất này, thay quyền Ủy ban, ra quyết định cấp đất cho 24 hộ này, trong đó có hai hộ của Thủy – Triển, mỗi người 174 m2. Hơn thế, bà Thủy còn thay đổi mục đích ban đầu bằng thiết kế cho 24 hộ với mỗi hộ là một đơn nguyên nhà 2 tầng.
Hiện nay Làng phong cảnh kiến trúc du lịch Võng Thị đã xây dựng xong. Các gia đình được bà Thủy, ông Triển chia đất cho đã tuần tự đến ở. Làng kiến trúc phong cảnh du lịch với dự án: có vườn triển lãm cây đặc sản, có vườn biệt thự, có phòng cho thuê lấy ngoại tệ, là nơi nghỉ ngơi cuối tuần, có cây cảnh cho thuê và bán, là nơi kinh doanh chụp ảnh…..đã chẳng thấy đâu. Quả thực, làng phong cảnh du lịch với ý tưởng tốt đẹp như Thủ tướng Chính phủ mong muốn chỉ còn là “chiếc bánh” vẽ. Đến mức Thủ tướng Chính phủ phải cảm phiền rằng: “Lúc đầu xin, Hà Nội nói để xây dựng một cái làng cây cảnh mang tính văn hóa để giới thiệu cho bạn bè nước ngoài….nhưng bây giờ hoàn toàn không, không phải như thế….nó thành từng cái biệt thự riêng, thậm chí không có sân….tôi thấy hoàn toàn khác với mục đích ban đầu mà chị này gợi ra”.
Thanh tra Nhà nước, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Sở xây dựng Hà Nội cũng kết luận: thực tế làng kiến trúc phong cảnh là khuôn viên của 24 hộ gia đình cư trú trái với mục đích xây dựng Làng kiến trúc phong cảnh đã đề ra ban đầu.
Thế thì đã quá…rõ. Làng phong cảnh chỉ là cái cớ để bà Thủy, ông Triều mưu tính có một ngôi nhà ở đây, và ỷ thế chức quyền để lấn chiếm và mua bán đất.
Kết luận của cơ quan Pháp luật
Ngoài những hành vi lừa cấp trên như đã nói ở trên, khi được các cơ quan pháp luật “sờ” đến bà Thủy vẫn nại rằng Làng kiến trúc phong cảnh Võng Thị là dự án thuộc cấp Nhà nước KC11-11. Nhưng có thực đúng là đề tài cấp Nhà nước không ? Theo quy định hiện hành, đề tài loại này phải được Bộ xây dựng, Bộ Khoa học – Công nghệ và Môi trường phê duyệt. Nhưng cả hai Bộ này đã chính thức trả lời cơ quan pháp luật là “dự án không thuộc đề tài KC11-11”. Cả hai bộ này không phê duyệt và “dự án là do chủ đề tài tự lựa chọn và tìm giải pháp thực hiện”. Hơn thế, trong quá trình xây dựng, bà Thủy đã tự ý cấp quyền sử dụng đất cho 24 hộ, lấn chiếm đất lên tới 817,4 m2. Trong thiết kế 24 ngôi nhà hoàn toàn trái với dự án khi trình Thủ tướng và các ngành có liên quan.
Hơn nữa, chính bà Thủy và ông Triển cũng biết rằng, hồ sơ xin xây dựng Làng phong cảnh không có luận chứng kinh tế kỹ thuật, dự án không thuộc cấp Nhà nước KC11-11, nhưng ông Triển vẫn ký duyệt các văn bản xin đất cho bà Thủy trình lên Ủy ban để xin cấp đất cho Trung tâm. Hơn thế, khi ký giấy phép cho xây dựng 24 căn hộ với thiết kế bán và cho thuê cũng hoàn toàn không đúng với quy hoạch do chính ông Triển đã duyệt trước đây. Và còn vân vân những thủ tục khác cũng bị bỏ qua hoặc trình lên lãnh đạo một cách mập mờ.
Theo kết quả giám định chuyên môn của Bộ xây dựng thì việc cấp phép xây dựng cho 24 căn hộ ở làng Võng Thị Hồ Tây, Hà Nội là chưa thực hiện đúng quy định hiện hành của Nhà nước: hồ sơ cấp phép xây dựng thiếu luận chứng kinh tế – kỹ thuật; thiếu hồ sơ thiết kế của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền phê duyệt, mà chỉ có dự án và việc cấp phép xây dựng đã vi phạm hàng loạt các văn bản quy định của Nhà nước và thành phố Hà Nội.
Căn cứ vào quy định của pháp luật tại thời điểm xảy ra sự việc nêu trên bà Thủy – ông Triển đã vi phạm Luật đất đai năm 1998; Luật đất đai năm 1993 và các quy định của Nhà nước về quản lý và bảo vệ đất đai, về xây dựng cơ bản. Dẫn đến đã biến Làng kiến trúc phong cảnh phục vụ lợi ích chung thành một khuôn viên của 24 hộ gia đình đến cư trú; trong đó có gia đình ông Triển bà Thủy.
Với các vi phạm trên, ông Triển, bà Thủy đã bị Viện kiểm sát nhân dân tối cao truy tố ra trước toàn án nhân dân thành phố Hà Nội theo khoản 1 Điều 180 và khoản 4 Điều 185 Bộ luật Hình sự.
Phạm Thành – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999

Tôi sẽ làm đạo diễn

Trung Hiếu đã được khán giả biết đến qua vai Bảy trong phim Hoa ban đỏ của đạo diễn Bạch Diệp. Đây là vai diễn đầu tiên trong đời nghệ thuật của anh. Anh tham gia đóng phim trong rất nhiều vai như Thiên trong phim giải hạn, Thịnh trong phim Cây bạch đàn vô danh, Trần Văn trong Sống mãi với thủ đô… Sở trường của anh là những vai hướng thiện, có chiều sâu tâm hồn, đời sống nội tâm phong phú. Với dáng vẻ bên ngoài chân chất anh hợp với những nhân vật như vậy, và anh luôn được các đạo diễn mới đóng những vai như vậy. Trung Hiếu sinh năm 1974, quê anh ở Thái Bình. Tốt nghiệp phổ thông anh thi đỗ 3 trường đại học là Đại học kinh tế quốc dân, Đại học Luật và Xây dựng. Trường đại học nào cũng hấp dẫn nhưng có một trường mà anh ước mơ từ bé là Trường đại học Sân Khấu. Đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, không do dự, Hiếu đã thi tiếp vào khoa diễn viên, của trường Đại học Sân khấu khóa 4 năm 1990 đến năm 1994. Khi đỗ, anh từ bỏ 3 trường đại học kia, lòng tràn ngập niềm vui vào trường Sân khấu điện ảnh. Được mời đóng Bảy trong phim Hoa ban đỏ anh mừng lắm, nhưng lần đầu tiên đứng trước ống kính cũng rất lo. Nhưng được diễn bên cạnh các anh Trần Lực, Trọng Trinh, Hiếu thấy yên tâm, tự tin hơn. Vai diễn đầu tiên như một bài học thực hành bổ ích. Sau đó anh trở về trường học tiếp. Sau một năm tốt nghiệp anh đã về nhận công tác tại Đoàn kịch Hà Nội. Thế là ngoài những vai diễn kịch Trung Hiếu liên tục có mặt trong các phim truyền hình và điện ảnh. Trung Hiếu còn rất trẻ, sự nghiệp diễn viên còn dài. Anh sẽ còn cơ hội để thử sức mình trong các vai diễn khác. Không chỉ dừng lại diễn viên anh còn mơ ước trở thành đạo diễn sân khấu. Đây là điều tâm huyết của anh. Anh nói rằng anh sẽ khẳng định được khả năng của anh ở lĩnh vực mới này.
Cái mới là gốc của cái đẹp
Tìm cái mới, cái đẹp quả thực là khó. Cái thuận lợi là con mắt người nghệ sĩ luôn có những phát hiện mới, nhạy cảm với cái đẹp. Nhưng giữa phát hiện và nhào nặn thành một tác phẩm thì vẫn còn là một khoảng cách, mà khoảng cách ấy không phải dễ dàng bước qua được. Một cảnh bình thường không đẹp nhưng ở một thời điểm nào đó thì rất đẹp, cái khó là phải biết cách phát hiện trong sự tình cờ. Từ những bức kí họa đến một bức tranh giấy dó hay sơn dầu, sơn mài không phải là chuyện ngày một, ngày hai… Với tôi, một bức tranh đẹp là một phát hiện mới về cái đẹp. Nếu phát hiện ấy của người họa sĩ mà được cộng hưởng của người thưởng thức nữa thì sẽ đẩy bức tranh vào chiều sâu hơn. Hiện nay nghệ thuật tạo hình nước ta có rất nhiều thuận lợi. Thứ nhất có rất nhiều thuận lợi. Thứ nhất về chất liệu, trong điều kiện kinh tế mở thì việc sắm chất liệu từ Anh, Mỹ, Pháp, Đức, Hà Lan, Ý… không khó khăn gì. Ngày xưa để mua được một hoa phẩm ngoại thật khó. Thứ hai về đề tài vẽ không hạn chế, thoáng hơn và không bị gò bó trong một khuôn khổ nào. Thứ ba, khi vẽ còn có chỗ để trưng bày, thời mở cửa sẽ bán được nhiều hơn và bản thân người họa sĩ cũng sẽ được nhiều hơn. Nhưng cái khó, vẫn là đáp số của một bức tranh chất lượng.
Đỗ Thị Hồng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Đà Nẵng nhộn nhịp đón khách du lịch đường biển – Phần 2

Cái được nữa mà không thể không nói tới là hiệu quả kinh doanh. Ông Trương Đình Duy, giám đốc chi nhánh Saigon Tourist cho biết, bình quân tàu vào Việt Nam mỗi chuyến tối đa thu 55.000 USD dịch vụ phí kể cả visa, các khách sạn phục vụ khách ăn nhẹ, lãi 10 đến 15 triệu đó là chưa kể hàng hóa bán tại khách sạn như nem chả, đá non nước, quần áo may sẵn, trái cây, trong những chuyến đầu khách mua chưa nhiều song vẫn khơi dậy sức sáng tạo của nhân viên trong khách sạn gây được ấn tượng tốt cho du khách. Ngoài ra công ty Saigon Tourist huy động 200 hướng dẫn viên, 50 chiếc xe 45 chỗ, những sắc phục xanh, vàng đỏ bận rộn làm việc suốt từ 3 đến 4 giờ sáng đến khi tàu rời cảng và lại tất bật cho những chuyến sau. Khách và chủ hãng nhận xét gì? Đó là câu hỏi đặt ra với anh Trần Lực, người trực tiếp điều hành tours và có mối liên hệ trực tiếp với lực lượng hướng dẫn viên, anh cho biết qua bốn chuyến đón tàu khách có ấn tượng tốt về Đà Nẵng, họ rất quan tâm về tính an toàn của các tour, rất thích phong cảnh bãi biển Đà Nẵng, minh chứng cho điều đó là càng ngày khách đăng ký tour ở Đà Nẵng ngày càng đông, ngay cả tour đi Hội An lúc trở về cũng có nhiều yêu cầu ghé non nước ngắm biển. Còn phục ăn uống thì sao? Các khách sạn chuẩn bị tốt trong đó nổi bật là khách sạn Faifo. Đã có mặt ở 3 nơi phục vụ ăn uống, không biết tiếng Trung Quốc nên không tiếp cận được với khách song tôi cảm nhận được sự hài lòng của họ qua ánh mắt, cử chỉ, cách ăn uống của họ. Anh lực cho biết thêm việc tổ chức tour thành công còn nhờ hệ thống thông tin liên lạc tốt. Ngoài điện thoại di động, bốn tour đều có 4 xe gắn bộ đàm nên ban điều hành liên lạc dễ dàng cảnh giác xe cùng về cảng một lúc gây ác tắc đã được chấm dứt ngay sau chuyến đầu tiên. Đà Nẵng còn thiếu gì? Mặc dù 2 năm gần đây, thành phố đã được đầu tư nâng cấp đường sá, các điểm tham quan, an ninh trật tự, vệ sinh môi trường cũng tốt hơn, song để vươn tới đón lượng khách với quy mô lớn, nhiều chuyến hơn trong tuần, thấy chúng ta còn thiếu nhiều thứ. Trước tiên là thiếu phương tiện để huy động lực lượng 50 xe 45 chỗ ngồi, các công ty vận tải du lịch không đáp ứng nổi phải thuê xe từ Bình Định ra, nhân viên làm du lịch vẫn chưa đủ trình độ. Mỗi chuyến tàu cần hàng trăm hướng dẫn viên biết tiếng Hoa phải huy động từ thành phố Hồ Chí Minh. Hàng lưu niệm cũng quá nghèo nàn, ngoài đá non nước khách không biết mua gì để nhớ một chuyến ghé thăm Đà Nẵng. Một thứ thiếu đúng ra không thể thiếu đó là nhà vệ sinh dọc ven đường, những vấn đề này đã đặt ra nhiều lần nhưng do thiếu kinh nghiệm nên triển khai chậm. Việc các hãng tàu biển nước ngoài đưa khách vào Việt Nam không chỉ đơn thuần là lợi ích kinh tế mà còn giới thiệu và quảng bá mạnh tiềm năng du lịch qua đó tạo sức mạnh và tiền đề cho các dự án kinh tế khách phát triển. Hy vọng trong quý 2 khi bộ công an cho phép khách du lịch Trung Quốc đi bằng thẻ đến Đà Nẵng thì hàng tuần sẽ có thêm 2 chuyến tàu từ 1000 đến 1500 khách và Đà Nẵng sẽ càng nhộn nhịp hơn.
Dương Thị Thơ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(133)2000

Đà Nẵng nhộn nhịp đón khách du lịch đường biển – Phần 1

Một ngày đầu tháng 4 khi thành phố vẫn còn dư âm niềm vui sau lễ kỷ niệm 25 năm ngày giải phóng trên bến cảng Tiên Sa, con tàu Super Star Leo đã cập cảng hàng tuần với một lượng khách lớn nhất từ trước tới nay, 4 chuyến trong 4 tháng và hai chuyến tháng 5 tổng số khách là 11.300 khách, trong đó 80% lên bờ tham quan Đà Nẵng, Hội An và tiếp tục đến hết tháng 9 năm 2000. Hãng tàu Star Cruses chọn Đà Nẵng là điểm dừng chân của một tour du lịch với mục đích thăm những thắng cảnh của Đà Nẵng và phố cổ Hội An. Với một lượng khách lớn, thời gian lên bờ chỉ 10 tiếng từ 6 giờ đến 14 giờ nên số khách du lịch chia làm 4 tour, một tour đi Hội An, ba tour đi tham quan bảo tàng Chăm, chùa Tỉnh Hội, Ngũ Hành Sơn, bảo tàng Hồ Chí Minh, city tour , các điểm để họ dừng lại ăn nhẹ trước khi xuống tàu là khách sạn Saigon Tuorane, khách sạn Faifo, khách sạn Non Nước và khách sạn Hội An. Càng ngày số lượng đăng ký tour Đà Nẵng càng đông và số lượng khách mỗi chuyến tàu đều tăng. Còn nhớ năm 1995 khi công ty du lịch Việt Nam tại Đà Nẵng trình ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Nam, Đà Nẵng cũ phương án đón tàu du lịch đường biển, cả lãnh đạo tỉnh và các ngành đều bỡ ngỡ. Từ đó đến nay vừa làm vừa rút kinh nghiệm nên khi chủ tàu đồng ý đưa khách vào Đà Nẵng, lãnh đạo thành phố đã triệu tập các ngành hải quan, cảng, công an, du lịch, bàn bạc, lên phương án chi tiết. Phí cảng thực hiện ra sao, visa cho khách lên bờ như thế nào? Cầu cảng phải đáp ứng được những điều kiện gì và những gì không đáp ứng được thì khắc phục ra sao? Nhiều cuộc họp chuyên ngành được tổ chức và kết quả như ông Tôn Thất Hòa giám đốc trung tâm lữ hành của tổng công ty du lịch Sài Gòn nhận xét: Đà Nẵng chuẩn bị tốt quá, chưa có nơi nào một phó chủ tịch chỉ đạo sâu sát, phối hợp với các ngành đồng bộ như Đà Nẵng. Mọi thiếu sót của chuyến đầu tiên được rút kinh nghiệm và từ chuyến thứ hai tất cả đã được khắc phục. Đà Nẵng được gì qua những chuyến tàu? Cái được lớn nhất là qua hình thức du lịch này Đà Nẵng sẽ giới thiệu với nhiều người, nhiều quốc gia trên thế giới về những tiềm năng du lịch của mình. Điều thứ hai mà ai cũng dễ dàng nhận thấy là người dân thành phố đã tiếp cận dần với lĩnh vực kinh doanh du lịch bởi một lượng khách lớn lên bờ tham quan dạo chợ mua sắm làm cho thành phố nhộn nhịp hẳn lên, để bán được hàng, buộc mọi nơi khách đến tham quan đều được trang trí đẹp hơn, lịch sự hơn, văn minh hơn và thương mại được phát huy, nói tóm lại là có dịp để giới thiệu cảnh quan và con người Đà Nẵng. Để đảm bảo an toàn cho khách du lịch và mỹ quan thành phố, những ngày đón khách cảnh sát các quận Hải Châu, Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn được phát huy tối đa, mọi hàng quán lấn chiếm lòng lề đường đều được dẹp từ hôm trước. Mọi thực tế dễ dàng nhận thấy là trên dọc tuyến đường cảnh đeo bám chèo kéo khách du lịch, khách mua hàng, cảnh ăn xin đã giảm.
Dương Thị Thơ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(133)2000

Truyện dài kỳ “Năm canh” – Phần 2

Rồi khách sạn lại nhốn nháo đón nhận một tin mới, một ông Giám đốc khác vừa được điều động về, chẳng biết ông ta ra sao. Nguồn tin là ông Giám đốc mới về là một Sĩ quan Quân đội, mà Quân đội thì đồng nghĩa với kỷ luật, nhiều người ngán ngẩm. Cô Kim buông ngay một câu làm giật nảy mọi người:
-Ối dào, tránh vỏ dưa, lại gặp vỏ dừa, Sĩ quan Quân đội hả, đây đâu phải trại lính.
-Trại lính là sao? – Lê, một nhân viên phục vụ bàn hỏi đầy vẻ tò mò.
-Là sáng chào cờ, tới giờ răm rắp, tối điểm danh, là cắm trại, là….
-Vậy là không được về nhà ?
Cô Kim có vẻ thành thạo, đang nói đàng Đông, bỗng đổi giọng sang đàng Tây:
-Ờ, để rồi coi. Ối ! Cha nào rồi cũng vậy.
-Vậy là sao ?
-Là mê gái, mê tiền. – Nói rồi, cô Kim còn làm bộ bằng bàn tay mới hay làm sao.
Cô ta lấy ngón trỏ ra, cong lại làm cái móc câu, rồi vừa trề môi, hai má cô ta chỗ đáng ra có lúm đồng tiền, lại lồi ra mấy cục trông vừa dữ tợn, vừa đanh đá. Cô Kim là người nổi tiếng chẳng sợ ai, cô vừa có cái giọng lưỡi kiểu anh chị, vừa có cái đầu, dường như là một sự trải đời tinh ranh nhưng xơ cứng. Dáng vẻ lanh lợi, pha đôi chút khôn vặt, cô nói liền một hơi:
-Cha nào cũng vậy, mới về thì có vẻ đạo mạo, ra vẻ là ông quan thanh liêm, nhưng được ba bảy, hai mươi mốt ngày…Các cậu có biết cái gì đây không?
Cô Kim vừa nói vừa giơ cái ngón tay như “cái móc câu” ra, như nhứ trước mặt các cô khác. Vài cô đã hiểu ý mỉm cười nhưng đa số chẳng hiểu gì, họ trợn mắt ra mà nhìn. Thích thú với ngón đòn cao tay, cô ta cười sằng sặc, cục thịt ngầm ở bên trong, lúc thì ở bên này lúc thì ở bên kia, chẳng biết cục thịt ấy có tài biến hóa ra sao mà thay đổi vị trí tùy theo trạng thái của câu chuyện. Cô ta nói:
-Đây là cái lưỡi câu, ông nào cũng phải cắn cái lưỡi câu này, đã cắn rồi, tha hồ mà giật, giật mạnh giật nhẹ là theo ý của tao.
Nói rồi cô ta cười ngặt ngẽo, điệu cười vừa đểu cáng vừa thách thức.
-Các cậu có thấy mấy ông bà trước đây không ? Ông Giám đốc vừa chết hụt cũng vậy, bao giờ cũng phải nhờ vào tay con này, hồi còn chưa bệnh sáng là phở, cà phê sữa, trưa cơm bưng nước rót, ăn riêng một chỗ, tối nhậu, đều do một tay tao; mà tao có phải tốn đồng nào đâu, của nhà nước đút cho ông ăn rồi tính là của tao, tao cho, thế là ớn tao, tao sai gì làm nấy, đố dám cãi.
-Bất ngờ Lệ nói xen vào:
-Tôi thấy hình như giậu mới xiên mà bìm bìm đã leo rồi hay sao ấy.
Cô Kim trợn mắt, những cục thịt ở hai bên má lại nổi lên:
-Mày biết gì mà tham gia, ai tao cũng nói, như bà Hồng dại trai, có chồng rồi, đường đường là một đảng viên mà còn cặp bồ, chút nữa thì bị đánh ghen.
Lệ cũng không vừa:
-Thì bà cũng vậy, bà cũng bồ bịch tùm lum, còn mở miệng..
Quả thật, khách sạn Dòng Sông Xanh đã bắt đầu phân ra, ba phe bốn phía bênh vực nhau, đả kích đối thủ rồi nhè vào hàng các đại ca, sư phụ mà xỉa xói. Tình trạng xuống cấp của một khách sạn, cũng đồng nghĩa với sự xuống cấp về nhân cách và lòng thương yêu lẫn nhau. Khách sạn đang như con thuyền bị thủng sắp chìm mà mọi người trên thuyền mải lo cãi nhau, không ai tát nước vậy.
(Còn nữa)
Lê Thành Chơn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999

Truyện dài kỳ “Năm canh” – Phần 1

LTS: Du lịch Việt Nam đang rất khó khăn, cung vượt cầu rất xa, nó đang là mối quan tâm của lãnh đạo và tất cả cán bộ, công nhân viên trong Ngành. Nhưng vào đầu những năm 1990, liên doanh với nước ngoài như một “thời trang”, tưng bừng, ít có ai dám cưỡng lại.
Người đã từng chứng kiến và nhập cuộc trong thời điểm “huy hoàng” đó, nhà văn Lê Thành Chơn, Giám đốc khách sạn Sài Gòn, Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên là Trung tá, Sĩ quan Không quân, Quân đội Nhân dân Việt Nam, bằng ngòi bút, ông đã dựng lại một phần bối cảnh của Ngành, đi sâu làm sáng tỏ những vấn đề đang gây nhức nhối và lo lắng trong cán bộ, nhân viên du lịch.
Với vốn sống phong phú, hiểu rõ các góc khuất của cuộc sống đa dạng, ông đã cho ra đời tiểu thuyết “Năm canh”, ghi lại cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, giữa cuộc sống chân thực và giả dối, giữa dám nghĩ dám làm và tư tưởng ỷ lại.
Tiếp theo tiểu thuyết “Người đẹp trong khách sạn” (Nhà xuất bản Thanh Niên – 1990) của nhà văn Hoàng Minh Tường, đây là cuốn tiểu thuyết thứ 2 viết về ngành Du lịch. Tuần Du Lịch xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Kỳ I: “Dòng Sông Xanh” ngập bùn
“Cảm ơn nỗi đau khổ tận cùng đã cho em nhìn thấy được anh. Trí tuệ, tình yêu nồng cháy của anh đã làm trái tim em ấm dậy”.
….Cuộc sống, em tôi ơi đừng tuyệt vọng….trái ngọt đầu mùa mật ngọt sẽ đầy môi….
Thành cắn môi tưởng có thể đứt vành môi vốn rộng và dày của anh. Trong đầu anh, những con số nhảy nhót như khiêu vũ, kết quả kinh doanh nhảy vọt, mỗi năm một tăng và căn nhà này đã thay da đổi thịt tới ba lần rồi, bây giờ khó khăn mới lại đến, khách giảm, doanh thu giảm, phòng trống ngày một nhiều. Cuộc cạnh tranh khốc liệt trên thương trường chẳng khác gì trên chiến trường năm xưa. Thành mệt mỏi lê bước vào căn phòng anh đã ở đầu tiên khi mới đến khách sạn, anh ngồi xuống chiếc salon cao cấp…..Thành nhìn khắp căn phòng, nó đã lột xác, nhưng vóc dáng của nó vẫn còn, mỗi khi có khó khăn anh thường bước vào căn phòng này….
“Cảm ơn nỗi đau khổ tận cùng….cuộc sống….đừng tuyệt vọng….trái ngọt đầu mùa mật ngọt sẽ đầy môi….”
Vần thơ tự do như một định mệnh đã theo anh, Thành lại cắn môi, thói quen đã có từ khi nào anh cũng không biết. Số phận đã đưa anh đến chốn này để dìm anh xuống tận đáy bùn đen. Anh cố đạp, chòi, để vượt lên số phận, căn phòng này ngày anh đến ở đầu tiên, cuộc đời anh trôi nổi cũng từ căn phòng này, nó là vật vô tri nhưng với anh nó là bạn. Bước vào phòng lần nào cũng vậy, anh thấy như có một sinh lực, có một sự sống ở đâu đây, mọi vật như bừng sáng đón chào anh và tâm sự cùng anh: “Ông anh buồn gì vậy?” “Tôi lo quá” “Lo gì?” “Kinh doanh đang xuống”. “Ông anh không nhớ…sao?” “Nhớ gì?” “Nhớ hồi xửa hồi xưa….”….Rồi vần thơ lại văng vẳng: “Cảm ơn nỗi đau khổ tận cùng…….”
Tháng 7 năm 1989, khách sạn Dòng Sông Xanh có một sự kiện quan trọng làm nhốn nháo mọi người, họ loan tin ông Giám đốc đã chết vì tai biến mạch máu não. Một số người vốn thân cận với ông vội vã chạy đến nhà để biết đích xác thực hư, số đông còn lại, cứ đi tới đi lui mà nói y như mình biết rõ ràng là ông đã chết, rằng tối qua, trong một buổi liên hoan do uống quá nhiều rượu, ông về đến nhà chưa kịp cởi giày đã lăn đùng ra chết, có người nói ông chết tại phòng massage,……thôi thì đủ thứ tin. Cùng một sự việc do ghét thương khác nhau mà có cách đồn đại khác nhau cũng là lẽ thường tình, có điều đích thực là không khí nhẹ nhõm, sau khi có tin chính xác là ông bị chảy máu não, liệt nửa người, vẫn sống. Dường như cái tin ấy làm dịu hẳn, bởi trong lòng mọi người, người thương thì cho là vẫn còn có hy vọng, người ghét thì cũng cảm thấy được an ủi vì không quá rủi đến với ông và chắc là ông không còn dịp nào để trù để bênh nữa, hoặc ít ra ông cũng có dịp nằm nghĩ lại việc mình đã làm, và chắc là không khí nhẹ nhõm này phải ít ra là một thời gian dài nữa mới phải lo đối phó với ông….
Lê Thành Chơn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999

Kẻ tiếp tay vô tội

Ngày 17/9, Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội đã tiến hành mở lại phiên tòa xét xử vụ án “Làng kiến trúc phong cảnh Võng thị, Hà Nội”. Hai bị cáo Nguyễn Thị Thanh Thủy và Trịnh Hồng Triển bị buộc tội vi phạm các qui định về quản lý và bảo vệ đất đai, bị truy tố theo khoản 1 điều 180 bộ luật hình sự.
Hội đồng xét xử gồm 3 người do thẩm phán Hoàng Tân Thanh làm chủ tọa phiên tòa. Ông Hoàng Nguyên Phú, đại diện Viện kiểm sát giữ quyền công tố tại phiên tòa. Bảo vệ quyền lợi cho bị cáo Thủy tại tòa là luật sư Trần Ngọc Dũng cùng hai bào chữa viên nhân dân Trần Hùng, Trịnh lương. Luật sư Vũ Thiện Kim bảo vệ quyền lợi cho bị cáo Trịnh Hồng Triển.
Tại phiên toà lần này, toà án đã triệu tập 9 nhân chứng, trong đó có các ông Phạm Sĩ Liêm – nguyên thứ trưởng bộ xây dựng, Trương Tùng – nguyên phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân Thành phố Hà Nội, Nguyễn Trực Luyện – Chủ tịch hội kiến trúc sư Việt Nam, Vũ Huy Từ, Bùi Xuân Vinh – cán bộ văn phòng Chính phủ.
Sau hai ngày xét xử thẩm vấn bị cáo cũng như xét hỏi nhân chứng trước tòa. Hội đồng xét xử căn cứ vào các qui định của pháp luật và các chứng cứ của cơ quan điều tra cho thấy việc giao đất, sử dụng đất đã vi phạm luật đất đai 1988. Luật đất đai 1993 và các qui định của nhà nước về sử dụng, bảo vệ đất đai. Nguyễn Thị Thanh Thủy đã lợi dụng đề tài KC11-11 xin cấp đất cho một số cá nhân xây biệt thự làm nhà ở cho tư nhân, mua bán đất trái phép và sử dụng đất đai mục đích, mục tiêu của dự án, Trịnh Hồng Triển đã ký duyệt hồ sơ không có luận chứng kinh tế kỹ thuật, giúp sức cho Nguyễn Thị Thanh Thủy thực hiện kế hoạch chuẩn bị từ trước.
Mỗi bị cáo được chia một suất đất tại làng kiến trúc phong cảnh.
Những vi phạm của các bị cáo có đủ dấu hiệu cấu thành tội vi phạm các qui định về quản lý và bảo vệ đất đai được qui định tại điều 180 bộ luật hình sự.
Sau hai ngày xét xử sơ thẩm, Toà án nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên phạt:
Nguyễn Thị Thanh Thuỷ: 20 tháng tù, cho hưởng án treo, 36 tháng thử thách; phạt tiền 40 triệu đồng.
Trịnh Hồng Triển: 15 tháng tù, cho hưởng án treo, 24 tháng thử thách; phạt tiền 30 triệu đồng.
Huỷ giấy phép sử dụng đất số 1671/UB ngày 20/8/1992 do ông Trương Tùng ký cho Trung tâm kiến trúc phong cảnh Việt Nam sử dụng tại phường Bưởi, Tây Hồ, Hà Nội.
Huỷ các quyết định giao đất của Trung tâm kiến trúc phong cảnh do bị cáo Thuỷ ký giao đất cho các hộ tham gia Làng kiến trúc phong cảnh Võng Thị.
Chuyển Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội giải quyết vấn đề nhà ở, đất ở tại Làng kiến trúc phong cảnh theo qui định của pháp luật về đất đai và nhà ở.
Phiên tòa đã kết thúc, các bị cáo đã nhận hình phạt. Tuy nhiên sau khi kết thúc phiên tòa, dư luận cho rằng bị cáo Thủy, Triển đã bị tuyên án đúng tội danh, nhưng ông Trương Tùng – người ký giấy với thủ tục, quy định về cấp giấy chứng nhận sử dụng đất, trái quy định tại điểm 3, điều 12, luật đất đai 1988, gián tiếp tiếp tay cho Nguyễn Thị Thanh Thủy và Trịnh Hồng Triển làm trái pháp luật chỉ bị đề nghị cơ quan chủ quản xử lý về hành chính là chưa thỏa đáng.
Ông Vũ Huy Từ, Bùi Xuân Vinh thiếu trách nhiệm trong việc ra thông báo 708 ngày 19/11/1992 thông báo ý kiến của thủ tướng chính phủ cho phép trung tâm kiến trúc phong cảnh được đền bù thiệt hại đất nông nghiệp theo quy định số 1231/QĐ ngày 26/3/1986 của Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội (vào thời điểm đó văn bản này đã hết hiệu lực pháp luật) gây thiệt hại cho nhà nước 1,5 tỷ đồng cũng chỉ bị xử lý hành chính là không công bằng. Hành vi này lẽ ra phải bị xử lý tại điều 220 bộ luật hình sự về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.
Trong phiên tòa này, một điều nữa đáng nói là ý thức của những người tham dự phiên tòa. Phần đông trong số đó là người nhà, bạn bè của các bị cáo. Họ là những người có học thức, tuy nhiên tại hai buổi xét xử, họ đã có những hành vi không đúng mực khiến chủ tọa phiên tòa phải nhiều lần cho dừng việc xét hỏi thẩm vấn để nhắc nhở. Họ vỗ tay hoan hô như đi dự hội nghị, nói chuyện riêng, chế giễu mỗi khi đại diện viện kiểm soát nói ngọng l và n.
Cũng tại tòa, bào chữa viên nhân dân Trịnh Lương – người bảo vệ quyền lợi cho bị cáo Thủy đã phát biểu những lời lẽ thiếu tôn trọng hội đồng xét xử cũng như các cơ quan thông tấn báo chí đưa tin bài về vụ án.
Vụ án xét xử sơ thẩm “Làng kiến trúc phong cảnh Võng Thi, Tây Hồ” đã kết thúc. Dư luận còn không ít những băn khoăn, đặc biệt đối với những người liên quan gián tiếp tay cho các bị cáo làm trái pháp luật: Họ vô tội, liệu pháp luật đã được công minh chưa.
Phạm Huy An – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Pháp “vua bếp ra tòa”

Cảnh sát Pháp đã bắt giữ 34 đầu bếp của nước này vì tội nhận hối lộ của các nhà cung cấp thực phẩm. Trong số những người bị bắt và chờ ngày xét xử có nhiều nhân vật khá nổi danh như Manuel Martinez, bếp trưởng của nhà hàng La Tour d’Argent; Christian Renard, bếp trưởng khách sạn Crillon; Marcel de Faoum, đầu bếp chính tại Bộ Ngoại giao Pháp…
Vụ bắt giữ này được tiến hành sau khi vợ chồng Patrick Rcrrin và Claudine Laravent, chủ một hãng cung cấp cá, bị bắt giữ vào ngày 28/6/1999 đã khai ra một số đầu bếp đã nhận hối lộ của họ để được phép cung cấp cá cho các nhà hàng.
Vợ chồng nhà buôn này cho biết họ đã hối lộ các đầu bếp số tiền tương đương với 10% giá trị cá nhập cho các nhà hàng, trong nhiều năm qua.
Đây quả là vụ hối lộ lớn và tội phạm không phải là các quan chức mà là các “vua bếp”. Hối lộ kiểu này không phải chỉ có ở Pháp mà nhiều nơi khác cũng có tình trạng tương tự.
Love Parade khổng lồ ở Berlin
-1 người thiệt mạng, 5.421 người bị ngất choáng
-Cảnh sát bắt giữ 100 tên móc túi
-Tạo ra bãi rác khổng lồ 200 tấn
Cả ngày 11 và suốt đêm 11, rạng sáng 12/7, tại quận Tiergarten ở Berlin đã diễn ra Love Parade lần thứ 11 với sự tham dự của khoảng 1,5 triệu người, chủ yếu là thanh niên Đức và thanh niên từ nhiều nước khác đến. Đây là sự kiện ca múa nhạc ngoài trời lớn nhất nước Đức gọi là “Techno-Event” được tổ chức hàng năm, bắt đầu từ năm 1998.
Love Parade – 1999 đã khiến cho 1 người thiệt mạng do bị đâm vào ngực và 5.421 người phải cấp cứu do bị thương và bị ngất choáng, cảnh sát bắt giữ hơn 100 tên móc túi, cướp của, gây gổ….
Love Parade đã tạo ra đống rác khổng lồ khoảng 200 tấn, chủ yếu là vỏ đồ hộp đựng nước giải khát và túi ni-lông. Thành phố Berlin đã phải huy động 900 nhân viên vệ sinh công cộng dọn rác suốt đêm 11 và rạng sáng ngày 12/7.
Ngay sau khi Love Parade lần thứ 11 kết thúc, ngày 12/7, Chủ tịch cơ quan hành chính quận Tiergarten ông Poroth đã lên tiếng đòi chuyển địa điểm tổ chức Love Parade đi nơi khác do tình trạng mất trật tự và tạo ra đống rác khổng lồ ở quận này. Tuy nhiên nhiều nhà kinh doanh vẫn muốn tổ chức Love Parade tại đây vì đây là một cơ hội thương mại và du lịch lớn.
Đội lốt khỉ để sống với khỉ
Khách đến vườn thú Atlanta (Mỹ) sẽ gặp ngay những ông già hưu trí vui với một nghề mới: làm khỉ gô-rin kỹ thuật. Những ai chơi vidéo game thì không lạ gì, nhưng ở đây là điều mới mẻ, những ông già trong lốt khỉ len lỏi giữa những con khỉ thật, sinh hoạt cùng với chúng. Đó là cách để hiểu đời sống hoang dã của khỉ gô-rin. Các nhà nghiên cứu hi vọng rằng, qua việc làm này sẽ có nhiều phát hiện mới, nhưng trước hết điều này đã gây cho trẻ em điều thú vị khi đi thăm vườn thú. Tới đây các nhà nghiên cứu sẽ cho người làm lốt voi, lốt gấu….
Có một shop lớn nhất thế giới
Shop West Edmonton Mali với 800 cửa hàng 110 tiệm ăn, 34 phòng chiếu phim, 2 phòng trà ca nhạc được xem là một shop lớn nhất thế giới cho đến thời điểm hiện nay, mới đây đã được khai trương tại Canada. Shop sẵn sàng đón nhận mọi đối tượng khách đến nghỉ cuối tuần hoặc nghỉ hè. Tại đây khách có thể ngủ trong những căn phòng trang trí theo kiểu La Mã cổ hay kiểu vùng biển Polynésis; có thể say mê theo dõi những cuộc đua ngựa trong trường đua 40 nghìn m2 (đến nay được xem là một trong 8 trường đua lớn nhất thế giới); có thể tham quan vùng biển nhân tạo xây dựng ngầm dưới đất, thưởng thức hơn 200 loài thủy sản quý hiếm.
Hòa nhạc dưới đáy biển
Là một Festival âm nhạc được tổ chức dưới đáy biển tại bang Florida (Mỹ) mới đây. Có hơn 650 nghệ sĩ nghiệp dư tham dự, họ đã đóng vai những nàng tiên cá, những chàng long vương dạo chơi và trình diễn trong buổi dạ hội âm nhạc, trên một vùng san hô hữu tình. Một chương trình dài 6 tiếng đồng hồ đã được truyền trực tiếp trên sóng phát thanh truyền hình từ đáy biển.
Ngôi chùa được trang trí bằng vàng
Ngôi chùa Shwedagon ở Mi-an-ma này đang được dán thêm một tấn vàng nữa vào phần tháp hình mái vòm trung tâm của nó. Ngôi chùa 2500 năm tuổi này đang được trang hoàng với 2,3 tấn vàng và được khảm hơn 5000 viên kim cương và các loại đá quý khác.
Minh Tâm – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999

Vườn cò của dòng họ Phùng tồn tại gần 200 năm ở Ngọc Nhị – Hà Tây

Xuôi theo Quốc lộ 32 (Hà Nội đi Sơn Tây) chừng 60km, chúng tôi tới vườn cò Ngọc Nhị (thuộc xã Cẩm Lĩnh, huyện Ba Vì, tỉnh Hà Tây). Nép mình trong một làng quê yên ả, khu vườn đồi rộng 3,6 ha này là nơi trú ngụ và làm tổ của hàng nghìn con chim. Đón và dẫn chúng tôi đi thăm vườn là anh Phùng Đoài Học, ông chủ của khu vườn. Anh Học cho biết: khu đồi Đưng này của dòng họ Phùng nhà anh từ năm 1815 và đến anh là đời thứ sáu. Gần 200 năm trôi qua, khu đồi này đã là nơi chim về làm tổ, nhưng chỉ đến khi gia đình anh được giao trông nom khu vườn đồi này thì chim mới về nhiều, hình thành vườn chim như bây giờ. Giống như các vùng đất khác của miền Bắc, khí hậu chung của khu vực Ngọc Nhị mang đặc điểm nhiệt đới gió mùa. Từ tháng 10 đến tháng 3 năm sau, Ngọc Nhị chỉ là nơi các loài chim đến trú chân nghỉ đêm, từ tháng 4 đến tháng 9 mới là mùa sinh sản. Đây cũng là thời gian thích hợp cho du khách tới thăm quan vườn chim.
Ngôi nhà “Ngọc Nhị” có tới 49 loài chìm, nhiều nhất là 5 loài làm tổ tập đoàn vào mùa sinh sản là: cò trắng, cò ngang nhỏ, cò bợ, cò ruồi và vạc, đưa tổng số cá thể trong vườn lên tới 6.000 đến 7.000 con. Khách tới thăm quan còn bị thu hút bởi quần thể thực vật phong phú ở đây. Theo thống kê gần đây nhất, trong vườn có tới 178 loại thực vật, trong đó tre – loại cây được cò chuộng làm tổ nhất – chiếm khoảng 2/3 diện tích. Anh Phùng Đoài Học cho biết thêm: Để bảo vệ tốt vườn cò này, gia đình anh không bao giờ gây những tiếng động lớn làm cho chúng hoảng sợ. Anh và ba cậu con trai còn giúp chúng nguyên liệu làm tổ, đó là gom thành những đống lá tre, rác, cành màng tang để chim không phải bay đi xa kiếm nguyên liệu. Cùng với kinh nghiệm thực tế, anh còn nghiên cứu thêm các tài liệu về sinh học, học hỏi thêm ở các nhà nghiên cứu sinh học khi họ đến thăm vườn, để có kiến thức chăm sóc cho các loài chim. Mỗi năm anh trồng khoảng 300 gốc tre mới để cò làm tổ. Ngoài ra, gia đình anh cũng thường xuyên làm vệ sinh vườn, đào mương nước xung quanh tạo thêm nguồn thức ăn cho chim. Các con anh cũng rất yêu các loại chim và khá thành thạo trong việc cứu giúp chim non bị ngã từ trên tổ xuống mỗ khi bão gió. Tất cả những người đến thăm vườn, anh đều không lấy tiền. Thấy tôi ngạc nhiên, khi có rất đông người đến thăm quan mà cò vẫn bình thản làm tổ, anh Học vui vẻ cho biết thêm: “Tôi đã làm du lịch 7 năm rồi, tôi thấy: người du lịch đến đông không làm cò sợ, tất cả các cây vùng quanh nhà tôi ở đầu bếp, đầu bàn hoặc bàn ngồi ăn trưa, cò vẫn đang nằm ấp bình thường. Nếu như con người mà sống hòa bình với nó, không đánh đập nó, không bắn nó, không gây tiếng động mạnh đến nó thì hoàn toàn không sợ”. Không chỉ bảo vệ cò ở tại vườn của mình, anh Học còn vận động bà con xung quanh không bắt cò, không dùng thuốc sâu ở những ruộng lúa xung quanh đồi. Song đáng buồn là nhiều người vẫn ngang nhiên bắn hoặc bẫy cò, nhất là vào cuối mùa sinh sản, khi cò non mới tập bay. Chính vì thế, khi nói về mong muốn của mình, anh Học chỉ trầm ngâm: “Tôi mong tất cả mọi người, mọi nhà đều có trách nhiệm bảo vệ các loài chim. Tôi mong mọi người xung quanh đây bớt dùng thuốc trừ sâu”.
Theo số liệu điều tra, trên địa bàn tỉnh Hà Tây có khoảng 166 loài chim, khu rừng Hương Tích có 125 loài. Như vậy số loài chim ở Ngọc Nhị chiếm gần 1/3 số loài chim trong toàn tỉnh. Đây thực sự là một kho báu về đa dạng sinh học. Sự bảo tồn khu vườn Ngọc Nhị bên cạnh sự nỗ lực cố gắng của gia đình anh, rất cần có sự giúp đỡ, ủng hộ của chính quyền địa phương và sự đầu tư của Nhà nước.
Chúng tôi chia tay với vườn cò khi nắng chiều đã nhạt. Từng tốp chim kéo nhau về. Những cánh còn trắng dập dờn trên thảm lúa xanh. Từng đàn lượn vài vòng theo hình xoáy trôn ốc rồi mới hạ xuống, khu vườn bỗng trở nên sống động với hàng trăm thứ âm thanh ríu ran. Trước cảnh tượng đó, Giáo sư Mai Đình Yên – khoa Sinh học Trường Đại học Khoa học Tự nhiên (Đại học Quốc Gia – Hà Nội) xúc động nói với chúng tôi: “Như chúng ta đã biết, nếu như một nơi nào đó còn có cò thì ý muốn nói địa phương đó, môi trường ở đó còn trong sạch. Vì vậy cho nên vườn cò có mặt ở đây, ý muốn nói là vùng chung quanh rất trong sạch. Vườn cò này còn tiềm ẩn những giá trị quý giá về mặt giá trị sinh học. Điều đáng quý ở đây là gia đình anh Học là một gia đình tư nhân mà tham gia vào việc bảo vệ môi trường, môi sinh. Nếu ai cũng tham gia bảo vệ môi trường như thế thì là điều đáng quý cho không chỉ ngày hôm nay mà cả mai sau”.
Cha ông ta thường nói: “Đất lành chim đâu”. Chúng ta không nên chỉ chờ đợi mọi thứ tự nhiên đến, mà phải tự tạo những vùng đất lành và gọi chim về. Đó là bài học mà tôi rút ra được từ chuyến thăm vườn cò Ngọc Nhị. Còn bạn, bạn sẽ nghĩ gì khi đến thăm Ngọc Nhị ?
Nguyễn Mai Hồng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999

Làng gốm cổ Bát Tràng

Làng gốm Bát Tràng chạy dọc theo sông Hồng cách Hà Nội 17km, nơi có thể đón khách du lịch bằng 2 tuyến đường, đường thủy và đường bộ. Làng Bát Tràng hôm nay chỉ có 2 thôn, thôn Giang Cao và thôn Bát Tràng, với 1.625 hộ, chủ yếu sống bằng nghề gốm. Theo anh Đặng Đình Túc, Chủ tịch Uỷ ban nhân dân xã Bát Tràng thì làng quê anh hình thành đã 500 năm, Bát Tràng có 4 nghệ nhân rất nổi tiếng như cụ Lê Văn Vấn, Nguyễn Văn Khiếu, Lê Văn Cổn, Lê Văn Cam. Nay 3 cụ đã khuất, làng chỉ còn có nghệ nhân Lê Văn Cam, và con trai ông là Lê Văn Thụ đang ra sức đầu tư cho việc phục chế gốm cổ từ thế kỷ XIII – thế kỷ XVII… Làng còn có nhiều người tài giỏi có tay nghề cao như hoạ sỹ Lê Quang Chiến (cháu gọi nghệ nhân Lê Văn Cam bằng bác), Tô Thành Sơn, Lê Xuân Phổ, Nguyễn Văn Lợi.
Hiện nay làng gốm Bát Tràng sản xuất ước tính 70 triệu sản phẩm/năm, giá trị doanh thu khoảng 170 tỷ đồng/năm. Mỗi tháng có nhà đóng từ 5 – 7 container hàng đi các nước Hàn Quốc, Trung Quốc, Mỹ, Singapore, Nhật, Pháp chủ yếu là hàng bát, cốc, lẵng đựng hoa quả, và chậu hoa, tranh dân gian trên đĩa gốm… hoạ sỹ Lê Quang Chiến cho biết: “Chúng tôi thường làm theo đơn đặt hàng của khách nước ngoài hoặc khách du lịch. Ví dụ như khách Hàn Quốc thì chỉ thích các loại chậu hoa có nhiều kiểu dáng đẹp. Khách Pháp thích bát gốm men rạn, khách Hồng Kông thích đĩa gốm trắng trơn, sản phẩm gốm cao cấp hiện nay có lọ gốm giá hơn 100USD/bình, có cốc kèm đĩa với 3USD/c, lọ gốm men rạn, men Xêrađông (màu xanh) có cái 10 – 20 USD/c”.
Tháng 3/99, Chủ tịch Uỷ ban nhân dân Thành phố Hà Nội Hoàng Văn Nghiên đã xuống làm việc với làng Bát Tràng nhằm triển khai đề án phục hồi một làng nghề gốm cổ Hà Nội từ quý 4/99 – 9/2000. Đề án gồm các hạng mục: Xúc tiến trung tâm giao dịch gốm; một nhà bảo tàng về gốm cổ, về các chủng loại; xây dựng một kho bãi, có nhà giới thiệu sản phẩm về gốm, bảo tồn và gìn giữ xóm 1, xóm 2, với những ngôi nhà cổ nhất ở làng Bát Tràng.
Hiện nay ở Bát Tràng đã có 43 lò ga, lò có thể đốt từ 2 -13 khối sản phẩm. Một lò ga có sức chứa 2 khối sản phẩm giá 120 triệu đồng, cái lớn có sức chứa 13 mét khối giá tới hơn 400 triệu đồng. Ưu điểm của lò ga rất khoa học, sạch sẽ, nhưng giá thành sản phẩm cao hơn và người sử dụng lò ga đều phải đi học bổ túc để nâng cao nghiệp vụ lò. Tuy nhiên theo anh Lê Quang Chiến thì du khách nước ngoài chỉ thích xem chiếc lò gốm thủ công bằng gạch. Nó có vẻ đẹp riêng. Những con đường vào làng Bát Tràng đã trải nhựa nhưng xe công nông, xe trọng tải lớn vẫn vào làng làm hỏng đường. Vào mùa mưa, khách du lịch ngại đi. Trước mắt, theo anh Đặng Đình Túc, xã sẽ có các cuộc họp bàn với dân để ngăn chặn không cho xe tải lớn vào các con đường làng. Tạo cho làng có nhiều con đường sạch đẹp, và giúp cho các hộ người dân, xây dựng gia đình văn hoá mới, các cửa hàng gốm được trưng bày sản phẩm mới sao cho cách tiếp thị đẹp hơn, bắt mắt hơn để thu hút du khách. Tương lai của năm 2000 làng Bát Tràng sẽ có một cầu cảng ven sông Hồng, nơi cầu cảng này sẽ giới thiệu sản phẩm du lịch về gốm cổ và gốm hiện đại. Dự tính xây dựng cầu cảng bên sông Hồng, làng Bát Tràng khoảng 700 triệu đồng.
Cầu cảng này đã có trong dự án của Uỷ ban nhân dân huyện Gia Lâm và Sở Du lịch Hà Nội, trình lên Uỷ ban nhân dân thành phố, và bến sông quê ở làng Bát Tràng vẫn đón khách từ tàu thuỷ sông Hồng lên mua sắm, tương lai không xa sẽ là một cầu cảng nổi tiếng, sầm uất của làng gốm cổ ven đô.
Hoàng Việt Hằng – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999