Những lạ lùng vùng núi

L.T.S: Bạn Ngô Văn Tạo – Hướng dẫn viên du lịch Hà Nội vừa qua gửi cho tòa soạn báo Du Lịch một số thắc mắc có liên quan tới việc bạn đưa khách du lịch, tham quan miền núi. Báo du lịch trân trọng giải đáp cùng bạn.
Câu hỏi 1: Ở Sapa, mỗi khi rét đậm thường xuyên xảy ra hiện tượng mưa tro. Vậy mưa tro là gì?
Ở nhiều vùng núi cao nước ta , vào những ngày rét đậm, nhiệt độ không khí hạ thấp xuống dưới 00C, thường xuyên xảy ra hiện tượng tuyết rơi. Tại Sapa (độ cao 1.560m) nguời ta đã ghi lại nhiều trận mưa tuyết xảy ravào mùa đông. Đặc biệt ngày 5 -12-1922, tuyết rơi dày tới 12cm; cuối tháng 3 năm 1971, tuyết rơi ngập mắt cá chân. Ở đây thỉnh thoảng có mưa tuyết màu tro vì thế nguời dân địa phuơng gọi là mưa tro. Các nhà khoa học giải thích hiện tuợng này như sau:
Vào mùa đốt rẫy, rừng bị cháy, than tro, bụi bay rất cao. Những hạt tro nhỏ càng bay cao và chúng trở thành hạt nhân ngưng kết hơi nuớc rồi tạo thành các bong tuyết màu tro rơi xuống mặt đất.
Câu hỏi 2: Người ta thường nói, vào mùa đông, miền núi thường rét hơn đồng bằng (trường hợp hai nơi có cùng nhiệt độ không khí như nhau). Cảm giác đó đúng hay sai?
Cùng một nhiệt độ (không khí) song miền núi thường có cảm giác lạnh hơn ở vùng đồng bằng vì độ ẩm không khí miền núi lớn hơn (từ 85% đến 95%). Trong điều kiện môi trường không khí như vậy, cơ thể con nguời như bị một lớp ẩm của hơi nuớc bao quanh khiến cơ thể sẽ mất nhiệt. Bề mặt lớp da con người phải chi phí khoảng 600 calo để bốc hơi 1 gam nước. Chính vì lý do đó mà vào mùa đông ở nước ta có cảm giác rất lạnh, tương đương với sự hạ nhiệt thấp 10 độ C so với nơi có không khí khô ráo (như ở các nước ôn đới).
Câu hỏi 3: Ở miền núi cao, nắng thường chói chang khiến da dẻ du khách dễ bị bắt nắng. Tuy đi dưới nắng vẵn cảm thấy mát mẻ và dễ chịu hơn ở đồng bằng. Vì sao vậy?
Ở miền núi, càng lên cao không khí càng loãng, bụi bặm cũng ít nên các tia bức xạ mặt trời đi tới rất nhanh, là nguyên nhân khiến da dẻ con người chóng bắt nắng.
Tuy bức xạ mặt trời đi xuống mạnh song sự phản xạ vào không trung các tia bức xạ song dài màu đỏ còn mạnh hơn ở đồng bằng. Vì lý do đó, càng lên cao không khí càng mát lạnh. Ở đỉnh núi Phan-xi-pan (3.143m) vào giữa mùa hè, người ta có thể đi dưới nắng với chiếc áo phong phanh, nhưng khi vào nơi rợp nắng lại thấy rất rét.
Câu hỏi 4: Ở Sapa có câu ví: “Gái Sapa như hoa thiên lý” vì các cô gái Sapa có đôi gò má hồng tự nhiên và đôi môi đỏ. Không riêng gì Sapa mà ở các vùng núi khác nước ta cũng có hiện tượng trên. Điều này giải thích tại sao?
Càng lên cao, áp suất không khícàng giảm, khiến lưu thông máu trong cơ thể co người dễ dàng hơn. Không khí loãng làm cho thành mạch máu ít bị ép lại, nời đó tuần hoàn máu trong cơ thể mạnh hơn, con người khoẻ khoắn ra, hoạt động nhanh nhẹn. Tại thị trấn Sapa ở độ cao 1.560m, áp suất không khí đã giảm chỉ còn 650mm thuỷ ngân so với Hà Nôi lên 760mm.
Không khí loãng ở vùng núi là nguyên nhân khiến các cô gái ở miền núi cao có đôi má đỏ hồng, đôi môi đỏ tự nhiên. Không những vậy, không khí miền núi cao trong lành, giàu ô xy từ rừng cây nhả ra do quang hợp. Môi trường lành mạnh nên tuổi thọ của con người miền núi tăng lên và tỷ lệ người sống trên 100 tuổi ở miền núi thường cao hơn so với đồng bằng.
Tuy nhiên ở một một độ cao nhất định, cuộc sống của con nguời trở nên khó khăn như ở đỉnh núi Phan-xi-pan, áp suất không khí giảm tới mức nấu cơm mãi mà không chín do áp suất không khi giảm nên nuớc sôi ở nhiệt độ duới 100 độ C. Lên quá cao, ôxy trong không khí cũng giảm àm cho cơ thể con người bị mệt mỏi. Chính vì vậy mà đoàn leo núi Evơrét, khi tới độ cao 8.000m, họ thở rất khó khăn, đi được một bước lại dừng lại một lúc để thở.
Hà Hoa Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001

Cơm hấp lá sen

Đây là món ăn lạ, ngon, hẳn sẽ được khách du lịch trong và ngoài nước yêu thích. Nhưng hiện món ăn này chưa phổ biến trong các nhà hàng, khách sạn. Nay báo Du lịch xin giới thiệu cách làm để các bạn tham khảo.
Nguyên liệu: (6 gói cho 6 người ăn)
Cơm tám thơm (0,5kg), đậu Hà Lan (0,1kg), cà rốt (0,1kg), thịt gà luộc không xương (0,3kg), dầu xà lách (0,1kg), trứng muối (6 quả). Cùng muối, mì chính, hạt tiêu, gừng, rượu và 6 mảnh lá sen to.
Cách làm: Thịt gà thái nhỏ, ướp muối và hạt tiêu. Cà rốt gọi vỏ, luộc chín tới, thái nhỏ. Hành khô băm nhỏ. Tôm tươi rửa sạch xóc muối, bỏ đầu, cho rượu, gừng vào bóp đều đem thái nhỏ. Lấy trứng muối bóc vỏ luộc, bóc vỏ, bổ đôi. Lá sen rửa sạch lâu khô.
Lấy chảo để phi hành và cho tôm vào xào qua. Sau đó cho cơm, đậu Hà Lan, cà rốt, thịt gà vào đảo đều, cho mì chính, muối sao cho vừa. Lấy lá sen cho cơm, trứng muối gói hình vuông đặt vào bát ăn cơm rồi để trong chỗ hấp chứng 10 phút và lấy ra ăn ngay.
Yêu cầu thành phẩm: Gói cơm ăn phải mềm dẻo, không béo. Vị cơm ngon nguyên liệu hỗn hợp và thơm mùi lá sen.
Du khách đi du lịch Trung Quốc
Khi đi du lịch Trung Quốc, du khách không nên đem theo đô la Mỹ, vì ở đây việc đổi đô la Mỹ không thuận tiện lắm. Bạn có thể đổi tiền nhân dân tệ ở các quỹ tiết kiệm, hoặc ở phố Đinh Tiên Hoàng để đem theo.
Khi sang thăm Trung Quốc bạn nghỉ ở khách sạn nào để đem theo cacvidit của khách sạn mình ở để đề phòng khi đi chơi, mua sắm bị lạc đường, có thể đưa cacvidit, taxi sẽ đưa bạn về. Ở Trung Quốc, ít người nói và giao dịch tiếng Anh, nếu bạn không sử dụng được tiếng Trung thifg nên tránh mua sắm hàng lưu niệm nhiều vì giá bạn mua có thể đắt gấp hai, ba lần ở Việt Nam.
Đề phòng say ô tô, bạn cắt một miếng salonpas dán vào giữa rốn để chống mệt mỏi, say xe.
Cách chọn tour đi du lịch Trung Quốc: Nên chọn các tour ở các Công ty Du lịch, các Trung tâm lữ hành có uy tín ở Hà Nội, như: 107 Quan Thánh (Công ty Du lịch Dịch vụ Tây Hồ), 157 Tô Hiến Thành (Công ty Du lịch Dịch vụ Toserco), 18 Lý Thường Kiệt (Công ty Du lịch Hà Nội), 30A Lý Thường Kiệt (Công ty Du lịch Việt Nam) và 54 Nguyễn Du (Công ty Du lịch Vinatour).
Hà Nội “triển khai dự án xây dựng hạ tầng kỹ thuật xung quanh Hồ Tây”
Quý I/2001, Ủy ban nhân dân quận Tây Hồ (Thành phố Hà Nội) đã thực hiện xây dựng tiến độ chi tiết năm 2001 và tiến bộ thực hiện đến 2005 dự án xây dựng bảo vệ cảnh quan, môi trường sinh thái và phát triển du lịch ở khu vực.
Ủy ban nhân dân quận đã chỉ đạo khôi phục lại mốc giới quanh Hồ Tây, hoàn thành giai đoạn I dự án nhà ở, di dân phường Xuân La và tiếp tục thi công đoạn kè qua làng Du lịch quốc tế Nghi Tàm, đoạn Võng Thị – Trích Sài. Đồng thời, cũng chuẩn bị cho thi công giai đoạn II ở các đoạn từ Làng văn hóa Việt – Nhật tới vườn hoa Lý Tự Trọng, Trích Sài – Lạc Long Quân, qua nhà thuyền Câu lạc bộ Hà Nội.
An ninh trên tàu Thống Nhất S8 – Ai lo?
Trong những năm gần đây số lượng khách du lịch vào Việt Nam ngày một tăng và các tour du lịch cùng ngày một đa dạng phong phú hơn.
Trong đó ngành Đường sắt Việt Nam cũng đóng góp một phần không nhỏ vào việc phục vụ khách du lịch. Rất tiếc là từ đầu năm 2001 đến nay, việc giữ gìn an ninh trên các đoàn tàu khách Thống Nhất không được quan tâm một cách đúng mức. Các chuyến tàu S8 từ Huế ra Hà Nội đã xảy ra nhiều vụ mất cắp đối với khách du lịch nước ngoài:
Ngày 23/3/2001, trên đoạn đường từ Huế ra Hà Nội, chuyến tàu S8 dừng lại ở ga Hoàng Mai vào lúc 3 giờ sáng. Những kẻ bất lương đã mở cửa sổ tàu S8 toa số 10 để lấy cắp các cúi đồ của khách trị giá khoảng 5.200 USD.
Nghiêm trọng hơn, có 4 khách là Kaye Payne, Albert John, Olive Henty và Norman Henty đã bị mất hộ chiếu và các giấy tờ cần thiết khác. Sau khi khách trình báo trên tàu, ông Văn, trưởng tàu S8 và anh Hiển ở đội 5 cảnh sát giao thông đường sắt ở Hà Nội đã tận tình giúp khách xác nhận vào các giấy tờ liên quan đến bảo hiểm và hộ chiếu cho khách. Điều đáng nói ở đây là khi hướng dẫn viên nói chuyện với ông Văn trưởng tàu S8 về an ninh trên tàu, đoạn từ Huế ra Hà Nội thì được ông cho biết, không hề có cảnh sát giao thông hay lực lượng công an nào làm nhiệm vụ, do vậy bọn tội phạm đã lợi dụng điều này để lấy cắp đồ của khách du lịch.
Chính những điều này, đã khiến khách du lịch nói rằng: Thứ nhất mát hơn tiền bạc là bọn tội phạm đã đánh cắp của họ những tình cảm, ấn tượng tốt đẹp về đất nước và con người Việt Nam.
Thiết nghĩ, ngành Công an và ngành Đường sắt Việt Nam khẩn trương lập lại an ninh trật tự cho các đoàn tàu Thống Nhất ra Bắc vào Nam nói chung và tàu S8 nói riêng để khách du lịch luôn an tâm và thoải mái khi đi du lịch.
Phạm Hoàng Tĩnh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội – Năm 14(179)2000.

Linh Lang đại vương và sự tính đền Voi Phục

Nằm trong công viên Thủ Lệ, đền Voi Phục thuộc phường Ngọc Khánh, quận Ba Đình, TP. Hà Nội. Ngày trước là phường Thị Trại (trại Thủ Lệ) huyện Vĩnh Thuận, kinh thành Thăng Long. Đền đã trùng tu nhiều lần, lần lớn nhất vào năm 1997 – 1998, nhưng vẫn giữ được nguyên trạng thiết kế ban đầu – kiến trúc nhà Lý. Năm 1962 đền Voi Phục đã được Nhà nước công nhận di tích lịch sử văn hóa.
Đền Voi Phục do nhân dân các làng trại lập nên để ghi nhớ ơn sâu của đức thánh Linh Lang, người có công rất lớn đối với đất nước trong việc chống quân xâm lược nhà Tống. Công lao to lớn của ngài đã được nhân dân truyền tụng:
“Lửa cháy Ung Châu rực chiến công
Sóng trào Khảo Túc thức triệu lòng
Uy trấn Tây Thiên lừng bốn cõi
Thiên bồng xuất thế rạng tổ tông”
(Trích “ Thơ Thập Tam Trại” – Nguyễn Đắc Liên)
Đức thánh Linh Lang còn gọi là Linh Lang đại vương tên thật là Lý Hoàng Chân – hoàng tử thứ tư, con vua Lý Thánh Tông và Hạo Nương… Theo thần phả của đền Voi Phục còn giữ được cho đến ngày nay thì Linh Lang đại vương lúc sinh thời nổi tiếng kiếm cung, văn võ song toàn. Ngài sinh ngày 13 tháng 12 năm Giáp Thìn (1064).
Tương truyền, hôm ngài ra đời “bỗng nhiên thấy một trận cuồn phong nổi lên, trời đất tối tăm mù mịt, gió thơm ngào ngạt ở phòng lan, khí lạnh rực rỡ nơi buồng sản …” (bản dịch thần phả của Nguyễn Tá Nhí – Chuyên viên Viện Hán Nôm). Khi sinh ra, ngài có tướng “ mắt phượng cổ rồng, mày hùm hàm én, thể mạo khôi kỳ, sau lung có 28 vị tinh tú giống hết vẩy Kỳ Lân, trước bụng có ngôi sao Bắc Đẩu, có chuỗi ngọc…” (bản dịch thần phả).
Tháng giêng năm Bính Thìn (1076), giặc Tống lăm le xâm lược nước ta. Trong cuộc họp Bộ tư lệnh, Thái úy Lý Thường Kiệt ra quyết định: “Ngồi yên đợi giặc, không bằng đem quân ra trước để chặng mũi nhọn của giặc”. Dưới sự thống lĩnh của Thái úy Lý Thường Kiệt, hoàng tử Hoàng Chân (lúc đó mới 12 tuổi) chỉ huy đội tượng binh và kỵ binh chiến đấu rất dũng cảm, ngài cưỡi voi dáng uyu nghi, phất ngọn cờ đào xông thẳng vào đồn giặc, đánh tan đồn trú của quân Tống ở ngay trên xứ sở của chúng. Quân ta làm chủ suốt một dải từ trại Hoành Sơn phía Tây đến Châu Dung phía Đông, chiếm thành Ung Châu do Tô Giám trấn giữ – đây là nơi tích trữ lương thảo của quân giặc. Chiến thắng vang dội này đã làm phá sản hoàn toàn kế hoạch xâm lược của chúng. Một năm sau, mùa xuân năm Đinh Tỵ (1077) giặc Tống lại phát quân xâm phạm bờ cỗi nước ta. Hoàng tử Hoàng Chân (lúc này tròn 13 tuổi) đem theo một đội chiến thuyền gồm 49 chiếc ngược từ bến Vạn Xuân lên Khảo Túc, lợi dụng đêm tối đánh thẳng vào phòng tuyến quân giặc, đập tan âm mưu xâm lược trả đũa của chúng…
Sau khi đánh đuổi giạc Tống về nước, ngày mồng 10 tháng 2 năm đó (Đinh Tỵ – 1077), hoàng tử Hoàng Chân xin với vua cha “ đến chốn Hòn Đá, nơi đất thiêng mà trời đã định…” (bản dịch thần phả). Ngài ngồi trên tảng đá và hóa thành một con rắn trắng dài hơn trăm trượng bò xuống Hồ Tây biến mất… Nhân dân suy tôn ngài là Linh Lang đại vương. Vua Lý Thanh Tông sắc phong ngài là thượng đẳng phúc thần và cho lập đền thờ phụng. Do khi Ngài hóa, con voi ngài vẫn thường cưỡi liền phủ phục xuống, nên gọi là đền Voi Phục. Ngày nay, vào ngày này, nhân dân các làng trại lại tổ chức lễ hội tưng bừng để tưởng nhớ tới Ngài.
Lược bỏ đi những chi tiết thần thoại, thì Linh Lang đại vương là một nhân vật lịch sử có thật trong cuộc đấu tranh chống ngoại xâm của nhân dân ta ở triều đại nhà Lý. Mặc dù tuổi nhỏ nhưng ngài chiến đấu rất anh dũng, kiên cường, nêu một tấm gương sáng cho hậu thế và tinh thần bất khuất chống giặc ngoại xâm.
Đền Voi Phục là một ngôi đền cổ được lập từ thời Lý Thánh Tông, để thờ người anh hùng dân tộc Lý Hoàng Chân. Đến nằm trên gò cao, xung quanh có các cây cổ thụ xòe tán rủ xuống mái ngói rêu phong cổ kính… Nơi đây lưu giữ những di sản mang tính lịch sử, truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc ta nói chung và nhân dân Thủ Lệ nói riêng. Được sự quan tâm của Bộ Văn hóa – Thông tin và chính quyền các cấp, Ban di tích đền Voi Phục đã, đang và sẽ duy trì, tôn tạo, phát triển nơi đây thành một điểm tham quan du lịch lý tưởng cho du khách thập phương.
Anh Đức – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(135)2000.

Pha chế cocktail dành cho tiệc rượu

Pha chế cocktail không chỉ để phục vụ cho vài ba người uống mà còn có thể phục vụ tiệc tùng, nhất là tiệc rượu, đông đến cả trăm người hay nhiều hơn. Phương pháp này pha chế được gọi là COCK – TAIL PUNCH. Ly dung để uống đơn giản là loại ly miệng rộng (Champagne Saucer) hoặc ly thấp hình trụ (Rock,Old Fashioned). Dụng cụ chuyên dùng thì chỉ cần bình chứa (liễn, bát lớn, bình có quai…) bằng Inox, thủy tinh hoặc nhựa và một cái thìa lớn, cán dài (thìa canh, thìa xới cơm) hoặc cây khuấy bằng gỗ.
Cocktail Punch có từ thế kỷ XVIII, xuất xứ từ nước Anh và dung rượu nền (gốc) là Rhum, tuyệt vời nhất là Rhum Jamica. Ngày nay rượu nền không nhất thiết phải là Rhum mà có thể thay thế một loại rượu khác, tùy ở người pha chế miễn sao sau khi pha trộn với các thành phần mà vẫn giữ được huơng vị rượu nền và người uống khoái khẩu, có thể dùng vang để thích hợp với khẩu vị phụ nữ, người lớn tuổi.
Tổ chức một tiệc rượu đầu xuân với Cocktail Punch tốn kém chỉ khoảng 1/3 so với uống bia và có ưu điểm thể hiện rõ nét: lịch sự, văn minh, văn hoá.
Tác giả xin tặng bạn đọc báo Du lịch hai loại Cock tail Punch để tổ chức các tiệc rượu vui xuân năm 2001:
Cung chúc tân xuân (dùng cho 8 người)
Thành phần: 1 chai vang đỏ (vang nho) – 75ml nước chanh quả.
150ml nước cam tươi – 30ml xi rô dâu
150 ml nước dứa tươi – 300 ml Whisky Đồng Xuân
Cách làm: Hoà đều xi – rô trong nước dứa rồi cho tất cả các thành phần vào liền (glass bowl) hoặc bình thuỷ tinh có quai. Khuấy đều. Sau đó cho trái cây: 2 quả cam, 2 quả chanh, 1 quả táo đỏ và 1 quả lê vào (cam, chanh cắt khoanh còn táo và lê thì bổ dọc như bổ cau). Đậy nắp đem ướp lạnh trong tủ lạnh khoảng 1 – 2 giờ. Trước khi dung cho vào giữa bình một cục đá (lớn nhỏ tuỳ theo dung lượng). Dùng ly uống vang để uống, mỗi ly đều có trái cây. Nếu đông người thì nhân thành phần nguyên liệu.
Nâng ly (dung cho 10 người)
Thành phần: ½ chai vodka – 3 quả cam vắt nước)
2 chai bia (330 ml) 3 quả chanh (vắt nước)
500 ml nước dứa tươi – 1 thìa canh xi rô đường
3 gói trà gừng (10 gam/ gói) – 10 quả dâu
Cách làm: Cho xi – rô đường và bột trà gừng vào nước cam, khuấy đều một lúc rồi lọc vào liễn hoặc bình chứa. Kế đến cho tất cả các thành phần vào chung với nhau, ngoại trừ bia. Sau đó cho trái cây gồm 3 quả cam, ½ quả dứa, 10 quả dâu vào (cam, dứa cắt khoanh rồi cắt làm tư, dâu cắt làm đôi). Đậy nắp và đem ướp lạnh vài giờ. Trước khi dung cho bia và một cục đá vào. Dùng ly Rock (ly ngắn hình trụ), mỗi ly đều có trái cây. Nhiều người thì nhân nguyên liệu.
Nguyễn Xuân Ra – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Di tích Bác Hồ ở Pari

Năm 1975 sau khi sang Pháp về nhà kiến trúc quá cố Tạ Mỹ Duật có đưa tôi xem bức họa về “Nhà 19 ngõ Công Poanh” kèm một số bản vẽ thiết kế ngôi nhà này bằng con mắt kiến trúc, tác giả ghi lại khá kỹ bộ mặt ngôi nhà 19, vẽ từ cổng dẫn lối vào lên các căn buồng, chép cẩn thận từng chi tiết cầu thang, chấn song, con tiện, đo đạt mặt bằng cả kiến trúc căn buồng… Anh ghi chép thế này hẳn có mục đích về chuyên môn? Tôi hỏi. Có chứ kiến trúc sư Tạ Mỹ Duật trả lời. Tôi muốn dựng lại mô hình căn buồng 19 ngõ Công Poanh cho bảo tàng Hồ Chí Minh… Cách vẽ nghề nghiệp này chắc mất nhiều thời gian? Khoảng hơn một tháng sau khi tôi tới Pháp… Thế lấy đâu ra điều kiện làm việc? Tôi với bên ấy không ngại gì hết chỉ chốt làm sao làm việc cho trót lọt. Tại sao phải trót lại. Quan trọng lắm, mình muốn làm việc được yên ổn nhưng có số người hay đến quấy rầy như muốn ngăn trở việc làm! Còn sự giúp đỡ? Nhiều chứ không có bà con Việt Kiều, cụ coi nhà bà cụ chủ nhà giúp đỡ thì khó mà làm xong việc. Tôi đã giới thiệu bức tranh và bài viết nói về ngôi nhà 19 ngõ Công Poanh trên báo Hà Nội mới vào tháng 10 năm 1975 và không khỏi ước nguyện có một ngày sẽ được tới đây… Năm 1997 ước nguyện ấy đã thành sự thật. Tôi được sang Pháp thăm một gia đình người quen thế là tôi đến thăm ngôi Nhà 19 ngõ Công Poanh! Sẵn có ý niệm về bản vẽ và nội dung vấn đề do cố kiến trúc sư Tạ Mỹ Duật truyền đạt ngay sau khi ông về nước, lòng tôi tràn ngập xúc động khi bước chân tới ngôi Nhà 19 ngõ Công Poanh vì ngôi nhà chưa được sửa lại. Đây là lối ngõ vào nhà với bức tường còn nguyên vẹn rêu phong, đây là cầu thang dẫn lên buồng với con tiện, này đây là căn buồng với chiếc giường nhỏ còn nguyên đẹp, ga, kê gần chiếc bàn làm việc, đây là chén tách đồ dùng làm việc đơn sơ và càng cảm động khi thấy viên gạch Bác thường nướng cho nóng sưởi vào ban đêm vẫn còn xếp ở phía chân tường, mãi đến năm 1930 ngôi nhà mới có điện. Gần phía cửa sau và vòi nước là bồn rửa tay. Tôi lặng người ngây ngất trước những kỷ vật của Người. Bà con ta đến thăm viếng nơi đây rất yên lặng, không một tiếng động nào ảnh hưởng tới việc chiêm ngưỡng. Tôi để ý đến thấy số người đến đây đi từng tốp nhỏ như ông bà dắt cháu, con gái theo bố mẹ, người mới đến Pháp đều có bà con Việt kiều hướng dẫn. Cũng có bà con ở các tỉnh xa Pa ri rủ nhau về thăm viếng ngôi Nhà 19 ngõ Công Poanh. Ngôi nhà được xây từ thế kỷ thứ 19, người ta vừa sửa chữa lại, có thay đổi phần kiến trúc bên trong và căn buồng nhỏ Bác Hồ ở tầng 3 mỗi chiều 3 mét này nhìn xuống ngõ cũng thay đổi ít nhiều song vị trí vẫn nguyên vẹn. Hôm làm lễ khai trương lại di tích có đông đủ đại diện trong nước ta tại Pháp cùng bà con Việt kiều đã tới dự với sự chứng kiến của các nhà chức trách Pháp cùng những bạn có cảm tình với Việt Nam. Bà Ma đơ len Ri phô gần 80 tuổi. Một người bạn am hiểu và có cảm tình với ta qua hai cuộc kháng chiến đã gợi lại những kỷ niệm sâu sắc những lần gặp Bác Hồ ở chiến khu Việt Bắc và tại Hà Nội. Cụ chủ nhà cũ Hăng ri Phra lanh nhắc lại thời gian của Nguyễn Ái Quốc ở căn buồng này, bà Giam mô không quên kể lai lịch ngôi nhà được một người phương Đông đến thuê và sau này làm nên lịch sử sự nghiệp cách mạng Việt Nam. Một ông thuyền trưởng già cảm động kể lại chuyện chiếc tàu biển Đô đốc la tút sơ Trê vin từ Sài Gòn cập bến cảng Đa răng Mác xây hơn 60 năm trước đã chở anh Ba vào năm 1911 lần đầu tiên tới đất Pháp. Trong giây phút cảm xúc bà Ma đơ len Ri phô nêu lên “Sao các bạn không đặt một bát hương ở chân biển di tích kia để mỗi ai đến thăm viếng nơi đây đều được thấp một nén hương tưởng nhớ theo tục lệ Việt Nam. Thật là tình cảm sâu rộng bốn phương đối với Bác Hồ. Trên đất Pháp người ta ghi lại kỷ niệm đối với những nhân vật quốc gia và quốc tế bằng cách làm của họ. Mới đây người ta tái bản ở Pháp cuốn “Bản án chế độ thực dân Pháp” của Nguyễn Ái Quốc viết năm 1920, đã đưa hình ảnh Bác Hồ vào bức tranh hoành tráng “Các nhân vật của thế kỷ 20” tại đại lộ Federation bên bờ sông Xen và giờ đây bày biện lại căn buồng 19 ngõ Công Poanh những kỷ vật đưa về từ viện bảo tàng Mông tơ rơi gần Pa ri sau khi xây dựng lại ngôi nhà này để ghi nhớ những năm tháng hoạt động của Nguyễn Ái Quốc tại Pháp.
Khánh Phú-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(133)2000.

Làng kiến trúc phong cảnh đội lốt, thay hình

Theo dự án khu đất 5000 m2 ở làng Võng Thị Hồ Tây được xây dựng bao gồm các hạng mục:
-3500 m2 là đất vườn, biệt thự, trong đó có phòng cho thuê để lấy ngoại tệ.
-1000 m2 là đất vườn triển lãm cây đặc sản, là nơi tổ chức nghỉ ngơi cuối tuần, có cây cảnh cho thuê và bán.
-500 m2 là đất vườn dạo, mạng lưới đường bên trong là nơi kinh doanh chụp ảnh.
-Về vốn xây dựng, về quản lý và bảo vệ sẽ do 22 chuyên gia cùng gia đình họ sinh sống và định cư tại đây thực thi.
Dự án là như vậy: nhưng ngay từ khi làm dự án, bà Thủy đã không có danh sách các chuyên gia. Đây chính là mánh lới xảo quyệt của bà Thủy, ông Triển. Để rồi, khi có giấy phép sử dụng đất và giấy phép xây dựng, bà Thủy, ông Triển gọi 22 gia đình ở làng Võng Thị cùng với 2 gia đình mình tổ chức bốc thăm chia đất. Sau đó bà Thủy tự cho mình là chủ nhân của lô đất này, thay quyền Ủy ban, ra quyết định cấp đất cho 24 hộ này, trong đó có hai hộ của Thủy – Triển, mỗi người 174 m2. Hơn thế, bà Thủy còn thay đổi mục đích ban đầu bằng thiết kế cho 24 hộ với mỗi hộ là một đơn nguyên nhà 2 tầng.
Hiện nay Làng phong cảnh kiến trúc du lịch Võng Thị đã xây dựng xong. Các gia đình được bà Thủy, ông Triển chia đất cho đã tuần tự đến ở. Làng kiến trúc phong cảnh du lịch với dự án: có vườn triển lãm cây đặc sản, có vườn biệt thự, có phòng cho thuê lấy ngoại tệ, là nơi nghỉ ngơi cuối tuần, có cây cảnh cho thuê và bán, là nơi kinh doanh chụp ảnh…..đã chẳng thấy đâu. Quả thực, làng phong cảnh du lịch với ý tưởng tốt đẹp như Thủ tướng Chính phủ mong muốn chỉ còn là “chiếc bánh” vẽ. Đến mức Thủ tướng Chính phủ phải cảm phiền rằng: “Lúc đầu xin, Hà Nội nói để xây dựng một cái làng cây cảnh mang tính văn hóa để giới thiệu cho bạn bè nước ngoài….nhưng bây giờ hoàn toàn không, không phải như thế….nó thành từng cái biệt thự riêng, thậm chí không có sân….tôi thấy hoàn toàn khác với mục đích ban đầu mà chị này gợi ra”.
Thanh tra Nhà nước, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Sở xây dựng Hà Nội cũng kết luận: thực tế làng kiến trúc phong cảnh là khuôn viên của 24 hộ gia đình cư trú trái với mục đích xây dựng Làng kiến trúc phong cảnh đã đề ra ban đầu.
Thế thì đã quá…rõ. Làng phong cảnh chỉ là cái cớ để bà Thủy, ông Triều mưu tính có một ngôi nhà ở đây, và ỷ thế chức quyền để lấn chiếm và mua bán đất.
Kết luận của cơ quan Pháp luật
Ngoài những hành vi lừa cấp trên như đã nói ở trên, khi được các cơ quan pháp luật “sờ” đến bà Thủy vẫn nại rằng Làng kiến trúc phong cảnh Võng Thị là dự án thuộc cấp Nhà nước KC11-11. Nhưng có thực đúng là đề tài cấp Nhà nước không ? Theo quy định hiện hành, đề tài loại này phải được Bộ xây dựng, Bộ Khoa học – Công nghệ và Môi trường phê duyệt. Nhưng cả hai Bộ này đã chính thức trả lời cơ quan pháp luật là “dự án không thuộc đề tài KC11-11”. Cả hai bộ này không phê duyệt và “dự án là do chủ đề tài tự lựa chọn và tìm giải pháp thực hiện”. Hơn thế, trong quá trình xây dựng, bà Thủy đã tự ý cấp quyền sử dụng đất cho 24 hộ, lấn chiếm đất lên tới 817,4 m2. Trong thiết kế 24 ngôi nhà hoàn toàn trái với dự án khi trình Thủ tướng và các ngành có liên quan.
Hơn nữa, chính bà Thủy và ông Triển cũng biết rằng, hồ sơ xin xây dựng Làng phong cảnh không có luận chứng kinh tế kỹ thuật, dự án không thuộc cấp Nhà nước KC11-11, nhưng ông Triển vẫn ký duyệt các văn bản xin đất cho bà Thủy trình lên Ủy ban để xin cấp đất cho Trung tâm. Hơn thế, khi ký giấy phép cho xây dựng 24 căn hộ với thiết kế bán và cho thuê cũng hoàn toàn không đúng với quy hoạch do chính ông Triển đã duyệt trước đây. Và còn vân vân những thủ tục khác cũng bị bỏ qua hoặc trình lên lãnh đạo một cách mập mờ.
Theo kết quả giám định chuyên môn của Bộ xây dựng thì việc cấp phép xây dựng cho 24 căn hộ ở làng Võng Thị Hồ Tây, Hà Nội là chưa thực hiện đúng quy định hiện hành của Nhà nước: hồ sơ cấp phép xây dựng thiếu luận chứng kinh tế – kỹ thuật; thiếu hồ sơ thiết kế của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền phê duyệt, mà chỉ có dự án và việc cấp phép xây dựng đã vi phạm hàng loạt các văn bản quy định của Nhà nước và thành phố Hà Nội.
Căn cứ vào quy định của pháp luật tại thời điểm xảy ra sự việc nêu trên bà Thủy – ông Triển đã vi phạm Luật đất đai năm 1998; Luật đất đai năm 1993 và các quy định của Nhà nước về quản lý và bảo vệ đất đai, về xây dựng cơ bản. Dẫn đến đã biến Làng kiến trúc phong cảnh phục vụ lợi ích chung thành một khuôn viên của 24 hộ gia đình đến cư trú; trong đó có gia đình ông Triển bà Thủy.
Với các vi phạm trên, ông Triển, bà Thủy đã bị Viện kiểm sát nhân dân tối cao truy tố ra trước toàn án nhân dân thành phố Hà Nội theo khoản 1 Điều 180 và khoản 4 Điều 185 Bộ luật Hình sự.
Phạm Thành – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999

Tôi sẽ làm đạo diễn

Trung Hiếu đã được khán giả biết đến qua vai Bảy trong phim Hoa ban đỏ của đạo diễn Bạch Diệp. Đây là vai diễn đầu tiên trong đời nghệ thuật của anh. Anh tham gia đóng phim trong rất nhiều vai như Thiên trong phim giải hạn, Thịnh trong phim Cây bạch đàn vô danh, Trần Văn trong Sống mãi với thủ đô… Sở trường của anh là những vai hướng thiện, có chiều sâu tâm hồn, đời sống nội tâm phong phú. Với dáng vẻ bên ngoài chân chất anh hợp với những nhân vật như vậy, và anh luôn được các đạo diễn mới đóng những vai như vậy. Trung Hiếu sinh năm 1974, quê anh ở Thái Bình. Tốt nghiệp phổ thông anh thi đỗ 3 trường đại học là Đại học kinh tế quốc dân, Đại học Luật và Xây dựng. Trường đại học nào cũng hấp dẫn nhưng có một trường mà anh ước mơ từ bé là Trường đại học Sân Khấu. Đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, không do dự, Hiếu đã thi tiếp vào khoa diễn viên, của trường Đại học Sân khấu khóa 4 năm 1990 đến năm 1994. Khi đỗ, anh từ bỏ 3 trường đại học kia, lòng tràn ngập niềm vui vào trường Sân khấu điện ảnh. Được mời đóng Bảy trong phim Hoa ban đỏ anh mừng lắm, nhưng lần đầu tiên đứng trước ống kính cũng rất lo. Nhưng được diễn bên cạnh các anh Trần Lực, Trọng Trinh, Hiếu thấy yên tâm, tự tin hơn. Vai diễn đầu tiên như một bài học thực hành bổ ích. Sau đó anh trở về trường học tiếp. Sau một năm tốt nghiệp anh đã về nhận công tác tại Đoàn kịch Hà Nội. Thế là ngoài những vai diễn kịch Trung Hiếu liên tục có mặt trong các phim truyền hình và điện ảnh. Trung Hiếu còn rất trẻ, sự nghiệp diễn viên còn dài. Anh sẽ còn cơ hội để thử sức mình trong các vai diễn khác. Không chỉ dừng lại diễn viên anh còn mơ ước trở thành đạo diễn sân khấu. Đây là điều tâm huyết của anh. Anh nói rằng anh sẽ khẳng định được khả năng của anh ở lĩnh vực mới này.
Cái mới là gốc của cái đẹp
Tìm cái mới, cái đẹp quả thực là khó. Cái thuận lợi là con mắt người nghệ sĩ luôn có những phát hiện mới, nhạy cảm với cái đẹp. Nhưng giữa phát hiện và nhào nặn thành một tác phẩm thì vẫn còn là một khoảng cách, mà khoảng cách ấy không phải dễ dàng bước qua được. Một cảnh bình thường không đẹp nhưng ở một thời điểm nào đó thì rất đẹp, cái khó là phải biết cách phát hiện trong sự tình cờ. Từ những bức kí họa đến một bức tranh giấy dó hay sơn dầu, sơn mài không phải là chuyện ngày một, ngày hai… Với tôi, một bức tranh đẹp là một phát hiện mới về cái đẹp. Nếu phát hiện ấy của người họa sĩ mà được cộng hưởng của người thưởng thức nữa thì sẽ đẩy bức tranh vào chiều sâu hơn. Hiện nay nghệ thuật tạo hình nước ta có rất nhiều thuận lợi. Thứ nhất có rất nhiều thuận lợi. Thứ nhất về chất liệu, trong điều kiện kinh tế mở thì việc sắm chất liệu từ Anh, Mỹ, Pháp, Đức, Hà Lan, Ý… không khó khăn gì. Ngày xưa để mua được một hoa phẩm ngoại thật khó. Thứ hai về đề tài vẽ không hạn chế, thoáng hơn và không bị gò bó trong một khuôn khổ nào. Thứ ba, khi vẽ còn có chỗ để trưng bày, thời mở cửa sẽ bán được nhiều hơn và bản thân người họa sĩ cũng sẽ được nhiều hơn. Nhưng cái khó, vẫn là đáp số của một bức tranh chất lượng.
Đỗ Thị Hồng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Đà Nẵng nhộn nhịp đón khách du lịch đường biển – Phần 2

Cái được nữa mà không thể không nói tới là hiệu quả kinh doanh. Ông Trương Đình Duy, giám đốc chi nhánh Saigon Tourist cho biết, bình quân tàu vào Việt Nam mỗi chuyến tối đa thu 55.000 USD dịch vụ phí kể cả visa, các khách sạn phục vụ khách ăn nhẹ, lãi 10 đến 15 triệu đó là chưa kể hàng hóa bán tại khách sạn như nem chả, đá non nước, quần áo may sẵn, trái cây, trong những chuyến đầu khách mua chưa nhiều song vẫn khơi dậy sức sáng tạo của nhân viên trong khách sạn gây được ấn tượng tốt cho du khách. Ngoài ra công ty Saigon Tourist huy động 200 hướng dẫn viên, 50 chiếc xe 45 chỗ, những sắc phục xanh, vàng đỏ bận rộn làm việc suốt từ 3 đến 4 giờ sáng đến khi tàu rời cảng và lại tất bật cho những chuyến sau. Khách và chủ hãng nhận xét gì? Đó là câu hỏi đặt ra với anh Trần Lực, người trực tiếp điều hành tours và có mối liên hệ trực tiếp với lực lượng hướng dẫn viên, anh cho biết qua bốn chuyến đón tàu khách có ấn tượng tốt về Đà Nẵng, họ rất quan tâm về tính an toàn của các tour, rất thích phong cảnh bãi biển Đà Nẵng, minh chứng cho điều đó là càng ngày khách đăng ký tour ở Đà Nẵng ngày càng đông, ngay cả tour đi Hội An lúc trở về cũng có nhiều yêu cầu ghé non nước ngắm biển. Còn phục ăn uống thì sao? Các khách sạn chuẩn bị tốt trong đó nổi bật là khách sạn Faifo. Đã có mặt ở 3 nơi phục vụ ăn uống, không biết tiếng Trung Quốc nên không tiếp cận được với khách song tôi cảm nhận được sự hài lòng của họ qua ánh mắt, cử chỉ, cách ăn uống của họ. Anh lực cho biết thêm việc tổ chức tour thành công còn nhờ hệ thống thông tin liên lạc tốt. Ngoài điện thoại di động, bốn tour đều có 4 xe gắn bộ đàm nên ban điều hành liên lạc dễ dàng cảnh giác xe cùng về cảng một lúc gây ác tắc đã được chấm dứt ngay sau chuyến đầu tiên. Đà Nẵng còn thiếu gì? Mặc dù 2 năm gần đây, thành phố đã được đầu tư nâng cấp đường sá, các điểm tham quan, an ninh trật tự, vệ sinh môi trường cũng tốt hơn, song để vươn tới đón lượng khách với quy mô lớn, nhiều chuyến hơn trong tuần, thấy chúng ta còn thiếu nhiều thứ. Trước tiên là thiếu phương tiện để huy động lực lượng 50 xe 45 chỗ ngồi, các công ty vận tải du lịch không đáp ứng nổi phải thuê xe từ Bình Định ra, nhân viên làm du lịch vẫn chưa đủ trình độ. Mỗi chuyến tàu cần hàng trăm hướng dẫn viên biết tiếng Hoa phải huy động từ thành phố Hồ Chí Minh. Hàng lưu niệm cũng quá nghèo nàn, ngoài đá non nước khách không biết mua gì để nhớ một chuyến ghé thăm Đà Nẵng. Một thứ thiếu đúng ra không thể thiếu đó là nhà vệ sinh dọc ven đường, những vấn đề này đã đặt ra nhiều lần nhưng do thiếu kinh nghiệm nên triển khai chậm. Việc các hãng tàu biển nước ngoài đưa khách vào Việt Nam không chỉ đơn thuần là lợi ích kinh tế mà còn giới thiệu và quảng bá mạnh tiềm năng du lịch qua đó tạo sức mạnh và tiền đề cho các dự án kinh tế khách phát triển. Hy vọng trong quý 2 khi bộ công an cho phép khách du lịch Trung Quốc đi bằng thẻ đến Đà Nẵng thì hàng tuần sẽ có thêm 2 chuyến tàu từ 1000 đến 1500 khách và Đà Nẵng sẽ càng nhộn nhịp hơn.
Dương Thị Thơ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(133)2000

Đà Nẵng nhộn nhịp đón khách du lịch đường biển – Phần 1

Một ngày đầu tháng 4 khi thành phố vẫn còn dư âm niềm vui sau lễ kỷ niệm 25 năm ngày giải phóng trên bến cảng Tiên Sa, con tàu Super Star Leo đã cập cảng hàng tuần với một lượng khách lớn nhất từ trước tới nay, 4 chuyến trong 4 tháng và hai chuyến tháng 5 tổng số khách là 11.300 khách, trong đó 80% lên bờ tham quan Đà Nẵng, Hội An và tiếp tục đến hết tháng 9 năm 2000. Hãng tàu Star Cruses chọn Đà Nẵng là điểm dừng chân của một tour du lịch với mục đích thăm những thắng cảnh của Đà Nẵng và phố cổ Hội An. Với một lượng khách lớn, thời gian lên bờ chỉ 10 tiếng từ 6 giờ đến 14 giờ nên số khách du lịch chia làm 4 tour, một tour đi Hội An, ba tour đi tham quan bảo tàng Chăm, chùa Tỉnh Hội, Ngũ Hành Sơn, bảo tàng Hồ Chí Minh, city tour , các điểm để họ dừng lại ăn nhẹ trước khi xuống tàu là khách sạn Saigon Tuorane, khách sạn Faifo, khách sạn Non Nước và khách sạn Hội An. Càng ngày số lượng đăng ký tour Đà Nẵng càng đông và số lượng khách mỗi chuyến tàu đều tăng. Còn nhớ năm 1995 khi công ty du lịch Việt Nam tại Đà Nẵng trình ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Nam, Đà Nẵng cũ phương án đón tàu du lịch đường biển, cả lãnh đạo tỉnh và các ngành đều bỡ ngỡ. Từ đó đến nay vừa làm vừa rút kinh nghiệm nên khi chủ tàu đồng ý đưa khách vào Đà Nẵng, lãnh đạo thành phố đã triệu tập các ngành hải quan, cảng, công an, du lịch, bàn bạc, lên phương án chi tiết. Phí cảng thực hiện ra sao, visa cho khách lên bờ như thế nào? Cầu cảng phải đáp ứng được những điều kiện gì và những gì không đáp ứng được thì khắc phục ra sao? Nhiều cuộc họp chuyên ngành được tổ chức và kết quả như ông Tôn Thất Hòa giám đốc trung tâm lữ hành của tổng công ty du lịch Sài Gòn nhận xét: Đà Nẵng chuẩn bị tốt quá, chưa có nơi nào một phó chủ tịch chỉ đạo sâu sát, phối hợp với các ngành đồng bộ như Đà Nẵng. Mọi thiếu sót của chuyến đầu tiên được rút kinh nghiệm và từ chuyến thứ hai tất cả đã được khắc phục. Đà Nẵng được gì qua những chuyến tàu? Cái được lớn nhất là qua hình thức du lịch này Đà Nẵng sẽ giới thiệu với nhiều người, nhiều quốc gia trên thế giới về những tiềm năng du lịch của mình. Điều thứ hai mà ai cũng dễ dàng nhận thấy là người dân thành phố đã tiếp cận dần với lĩnh vực kinh doanh du lịch bởi một lượng khách lớn lên bờ tham quan dạo chợ mua sắm làm cho thành phố nhộn nhịp hẳn lên, để bán được hàng, buộc mọi nơi khách đến tham quan đều được trang trí đẹp hơn, lịch sự hơn, văn minh hơn và thương mại được phát huy, nói tóm lại là có dịp để giới thiệu cảnh quan và con người Đà Nẵng. Để đảm bảo an toàn cho khách du lịch và mỹ quan thành phố, những ngày đón khách cảnh sát các quận Hải Châu, Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn được phát huy tối đa, mọi hàng quán lấn chiếm lòng lề đường đều được dẹp từ hôm trước. Mọi thực tế dễ dàng nhận thấy là trên dọc tuyến đường cảnh đeo bám chèo kéo khách du lịch, khách mua hàng, cảnh ăn xin đã giảm.
Dương Thị Thơ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(133)2000

Truyện dài kỳ “Năm canh” – Phần 2

Rồi khách sạn lại nhốn nháo đón nhận một tin mới, một ông Giám đốc khác vừa được điều động về, chẳng biết ông ta ra sao. Nguồn tin là ông Giám đốc mới về là một Sĩ quan Quân đội, mà Quân đội thì đồng nghĩa với kỷ luật, nhiều người ngán ngẩm. Cô Kim buông ngay một câu làm giật nảy mọi người:
-Ối dào, tránh vỏ dưa, lại gặp vỏ dừa, Sĩ quan Quân đội hả, đây đâu phải trại lính.
-Trại lính là sao? – Lê, một nhân viên phục vụ bàn hỏi đầy vẻ tò mò.
-Là sáng chào cờ, tới giờ răm rắp, tối điểm danh, là cắm trại, là….
-Vậy là không được về nhà ?
Cô Kim có vẻ thành thạo, đang nói đàng Đông, bỗng đổi giọng sang đàng Tây:
-Ờ, để rồi coi. Ối ! Cha nào rồi cũng vậy.
-Vậy là sao ?
-Là mê gái, mê tiền. – Nói rồi, cô Kim còn làm bộ bằng bàn tay mới hay làm sao.
Cô ta lấy ngón trỏ ra, cong lại làm cái móc câu, rồi vừa trề môi, hai má cô ta chỗ đáng ra có lúm đồng tiền, lại lồi ra mấy cục trông vừa dữ tợn, vừa đanh đá. Cô Kim là người nổi tiếng chẳng sợ ai, cô vừa có cái giọng lưỡi kiểu anh chị, vừa có cái đầu, dường như là một sự trải đời tinh ranh nhưng xơ cứng. Dáng vẻ lanh lợi, pha đôi chút khôn vặt, cô nói liền một hơi:
-Cha nào cũng vậy, mới về thì có vẻ đạo mạo, ra vẻ là ông quan thanh liêm, nhưng được ba bảy, hai mươi mốt ngày…Các cậu có biết cái gì đây không?
Cô Kim vừa nói vừa giơ cái ngón tay như “cái móc câu” ra, như nhứ trước mặt các cô khác. Vài cô đã hiểu ý mỉm cười nhưng đa số chẳng hiểu gì, họ trợn mắt ra mà nhìn. Thích thú với ngón đòn cao tay, cô ta cười sằng sặc, cục thịt ngầm ở bên trong, lúc thì ở bên này lúc thì ở bên kia, chẳng biết cục thịt ấy có tài biến hóa ra sao mà thay đổi vị trí tùy theo trạng thái của câu chuyện. Cô ta nói:
-Đây là cái lưỡi câu, ông nào cũng phải cắn cái lưỡi câu này, đã cắn rồi, tha hồ mà giật, giật mạnh giật nhẹ là theo ý của tao.
Nói rồi cô ta cười ngặt ngẽo, điệu cười vừa đểu cáng vừa thách thức.
-Các cậu có thấy mấy ông bà trước đây không ? Ông Giám đốc vừa chết hụt cũng vậy, bao giờ cũng phải nhờ vào tay con này, hồi còn chưa bệnh sáng là phở, cà phê sữa, trưa cơm bưng nước rót, ăn riêng một chỗ, tối nhậu, đều do một tay tao; mà tao có phải tốn đồng nào đâu, của nhà nước đút cho ông ăn rồi tính là của tao, tao cho, thế là ớn tao, tao sai gì làm nấy, đố dám cãi.
-Bất ngờ Lệ nói xen vào:
-Tôi thấy hình như giậu mới xiên mà bìm bìm đã leo rồi hay sao ấy.
Cô Kim trợn mắt, những cục thịt ở hai bên má lại nổi lên:
-Mày biết gì mà tham gia, ai tao cũng nói, như bà Hồng dại trai, có chồng rồi, đường đường là một đảng viên mà còn cặp bồ, chút nữa thì bị đánh ghen.
Lệ cũng không vừa:
-Thì bà cũng vậy, bà cũng bồ bịch tùm lum, còn mở miệng..
Quả thật, khách sạn Dòng Sông Xanh đã bắt đầu phân ra, ba phe bốn phía bênh vực nhau, đả kích đối thủ rồi nhè vào hàng các đại ca, sư phụ mà xỉa xói. Tình trạng xuống cấp của một khách sạn, cũng đồng nghĩa với sự xuống cấp về nhân cách và lòng thương yêu lẫn nhau. Khách sạn đang như con thuyền bị thủng sắp chìm mà mọi người trên thuyền mải lo cãi nhau, không ai tát nước vậy.
(Còn nữa)
Lê Thành Chơn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999