Du lịch bỉ – việt nam – Phần 1

Trong chuyến thăm Việt Nam từ ngày 13 đến 21/4/2001, đoàn đại biểu ngành Du lịch vùng Wallonie của Bỉ đã tiếp xúc với nhiều doanh nghiệp nước ta. Đây là cơ hội để các doanh nghiệp hai bên tìm kiếm đối tác làm ăn mới, hiểu rõ đòi hỏi của bạn hàng và nêu lên những khó khăn gặp phải. Báo Du Lịch trích đăng một số ý kiến:
Ông Jean-Pierre Laurbot (Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch vùng Wallonie của Bỉ, Phó Chủ tịch Hiệp hội xúc tiến phát triển du lịch vùng Wallonie).
Cần đẩy mạnh hợp tác về du lịch
Chúng tôi biết rõ nhu cầu du lịch của người Bỉ: rất quan tâm đến châu Á, nhất là vùng Đông Nam Á – trong đó có Việt Nam. Người Bỉ có mức thu nhập khá cao, thích du lịch đến những vùng xa xôi. Tiềm năng du lịch của các bạn thực sự là kho báu. Việt Nam có thể tạo ra vô vàn sản phẩm về du lịch. Tuy nhiên, nên biết rằng, khách Bỉ đòi hỏi chất lượng dịch vụ rất cao, thích mạo hiểm song phải an toàn tuyệt đối. Tôi thấy Việt Nam có thể đáp ứng những yêu cầu đó.
Sau chuyến thăm này, hy vọng hợp tác du lịch giữa hai nước sẽ mở rộng hơn, những doanh nghiệp lữ hành Bỉ tìm được đối tác tương xứng. Trong năm 2002, vùng Wallonie sẽ mời cán bộ du lịch Việt Nam sang thực tập trong lĩnh vực phát triển mô hình nhà khách, nhà nghỉ tại nông thôn.
Ông Ptrick Crepin (Chủ tịch Hiệp hội các hãng lữ hành chuyên nghiệp Bỉ, Giám đốc Hãng lữ hành Explotra):
Xin thị thực vừa lu vừa đắt – thiếu thông tin về bạn hàng
Explotra là hãng lữ hành đầu tiên của châu u hợp tác với Việt Nam (từ năm 1987) nên tôi biết khá rõ về những khó khăn chúng ta đang gặp phải. Khó khăn lớn nhất là việc xin thị thực vào Việt Nam vừa lâu (phải đợi từ một đến hai tuần) vừa đắt. Người Bỉ thường đặt mua tour rất muộn (không ai đặt trước 15 ngày) nên một số ngần ngại khi định sang Việt Nam. Đất nước Việt Nam vốn dài, khách du lịch muốn đi từ Bắc vào Nam phải di chuyển nhiều (chủ yếu bằng máy bay) kéo theo giá tour đắt hơn một số nước trong khu vực (di chuyển bằng tàu hỏa hoặc ô tô) khoảng 300 – 400 USD. Hơn nữa, những đường bay nội địa của Việt Nam hay bị hủy bỏ. Cần cho phép các hãng hàng không khác cùng được thực hiện các chuyến bay nội địa để giá vé rẻ hơn. Tổ chức cho khách châu u du lịch bằng tàu hỏa cũng là ý tưởng hay…
Chúng tôi đánh giá cao trình độ ngôn ngữ, am hiểu cách tổ chức tour của những người làm du lịch Việt Nam. Tuy nhiên, trình độ đó còn chênh lệch theo từng vùng, miền. Họ còn thiếu kinh nghiệm hoặc không được đào tạo chuyên sâu trong một số lĩnh vực như tổ chức tour chất lượng cao ( mang lại lợi nhuận lớn). Chúng tôi rất thiếu thông tin về các hãng lữ hành của Việt Nam. Muốn biết, phải sang tận đây. Các bạn phải chủ động quảng bá sản phẩm du lịch bằng cách gửi thông tin đi. Qua những chuyến ra nước ngoài, cần chú ý lắng nghe yêu cầu của khách để lập tour phù hợp. Đồng thời, phải giữ đúng cam kết đáp ứng đầy đủ, chính xác về chất lượng, dịch vụ đã quảng cáo từ trước. Nếu chào bán một đằng, thực hiện một nẻo, phía Việt Nam sẽ gặp nhiều phiền phức về tài chính.
Trịnh Minh Hiếu – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 18(181)2001

Cơm hến

Cơm hến là món đặc sản của xứ Huế. Đi trên những con phố cổ kính buổi sáng tinh sương, du khách nhìn thấy những cô thôn nữ mặc áo dài, gánh trên vai những gánh cơm hến, đằng trước là thúng đựng hến, đằng sau là một nồi nước luộc hến, miệng rao “hến… khô… ông”. m điệu dài như giọng hò trên sông, ngọt dịu làm ấm lòng du khách phương xa. Nhưng không, đó chỉ là hình ảnh của thập niên 70 trở về trước, còn nay chỉ là những gánh cơm hến gọn nhẹ của những mẹ, những chị những vẫn giữ được cái hương vị của cơm hến Huế.
Hến xúc dưới sông lên được đem luộc cho rã vỏ, thịt hến lẫn vào nước hến được lọc riêng ra, là hai vị chính trong món cơm hến. Tuy nhiên, muốn cơm hến ngon không phải chăm chút ở con hến mà còn phải có rau thơm, bắp chuối, cọng bạc hà thái nhỏ, tương ớt, mắm muối, mè, đậu phộng, tóp mỡ, cơm trắng để nguội, đặc biệt là có sự góp phần của ruốc sống. Không có những thành phần trên thì chưa phải là cơm hến mà chỉ là cơm thông thường ăn với hến. Một điều khá quan trọng nữa là bếp lửa phải luôn đỏ hồng để nước hến nóng, như vậy nước mới ngọt và không bị tanh.
Ngoài cơm hến còn có hến xào, hến trộn, hến xúc bánh tráng… nhưng mang đậm chất Huế là món cơm hến, giản dị mà lôi cuốn thực khách. Một địa danh mà khi đi du lịch Huế bạn chưa ghé để thưởng thức đặc sản xứ Huế kể như chưa đến Huế: Cồn Hến. Đó là một bãi phù sa dài và rộng nổi lên giữa sông Hương, phía dưới cầu Tràng Tiền. Nơi đây có một cấu tạo địa tầng đặc biệt nên chung quanh dải đất này có hằng hà sa số hến. Cồn Hến đã góp phần đa dạng hóa loại hình du lịch Huế.
Thầy giáo Miyata Takashi
(57 tuổi, quốc tịch Nhật)
Thưa ông, đây là lần thứ mấy ông sang Việt Nam du lịch?
Tôi không nhớ nữa. Vì mỗi năm, tôi đến Việt Nam dạy tiếng Nhật cho các em học sinh rất nhiều lần.
Ông có ấn tượng gì sau những chuyến tham quan?
Tôi đã đi Hạ Long, Hội An, Thành phố Hồ Chí Minh, Hòa Bình và mới đây, tôi thăm chùa Trăm Gian, chùa Tây Phương (Hà Tây). Nhưng các điểm du lịch ở Hà Tây ngoài chùa ra, thì môi trường còn lắm rác, nhất là túi nilon. Loại rác này còn thấy ở các bãi biển. Có lẽ Việt Nam phải học Nhật Bản cách xử lý rác, nhất là xử lý các loại nilon ở nhiều điểm du lịch. Điều này tôi và các cộng sự của tôi đều có chung nhận xét như vậy.
Từ năm 1831 đến năm 1899
Đầu thế kỷ 19, các nhà khoa học đã nhanh chóng đưa điện năng vào sử dụng trong các công nghệ; thông tin, năng lượng, chiếu sáng. Năm 1821, Mixen Farađây chứng minh rằng dòng điện có khả năng tạo nên một chuyển động quay.
Năm 1879, nhà bác học Êđisơn, chế tạo thí điểm bóng đèn điện. Vấn đề khó khăn là phải tìm ra một thứ kim loại làm dây tóc mà khi cháy sáng không bị đứt.
Năm 1820 – 1830 chế tạo thành công máy chụp ảnh. Máy nặng tới 50kg. Thời đó người ta dùng hơi thủy ngân để làm thuốc hiện hình. Mãi tới năm 1889, kỹ thuật chụp ảnh mới ổn định khi người ta sáng chế ra phim và máy ảnh cầm tay.
Năm 1877, nhà bác học Êđisơn nghiên cứu thành công các đĩa hát và máy hát. Năm 1896, máy hát được sản xuất hàng loạt cung cấp cho thị trường thế giới.
Năm 1896, Êđisơn phát minh ra máy quay phim.
Năm 1837, hai nhà bác học Cúc và Oétstơn phát minh ra máy điện báo (dùng tín hiệu moóc-sơ). Vào năm 1860 giữa châu u và châu Mỹ đã có thông tin điện báo nhờ có hệ thống cáp ngầm đặt dưới đáy biển. Cũng thời gian này, nước Pháp và nước Anh cộng tác với nhau để xây dựng tuyến cáp ngầm qua biển Măng-sơ.
Năm 1876, Graham Ben phát minh ra điện thoại. Như vậy vào đầu thế kỷ 19, tốc độ của thông tin liên lạc chỉ thông qua ngựa trạm, hoặc tầu thủy thì tới cuối thế kỷ 19, người ta có thể thông tin tới những nơi xa xôi nhất cũng chỉ mất vài giờ. Cuối thế kỷ 19, các thành phố trên thế giới đều có điện thoại, mỗi thành phố đều trở thành các trạm trung gian chuyển tin tức.
Năm 1895, nhà bác học Mác-Côni phát minh ra vô tuyến điện (điện thoại không dây). Năm 1899 các tín hiệu vô tuyến điện đã vượt qua biển Măng-sơ truyền từ Pháp tới Anh.
Cuối thế kỷ 19, điện thoại phát triển nhanh, tạo nên các mạng lưới ở thành phố. Năm 1889 xuất hiện các trạm điện thoại công cộng chỉ cần bỏ vào máy một đồng tiền kim loại (theo quy định) là máy có thể hoạt động được.
Camphuchia ra tạp chí du lịch
Nhằm thúc đẩy phát triển ngành Du lịch, tờ Tạp chí Du lịch đầu tiên của Campuchia sẽ được xuất bản từ đầu tháng 5 tới.
Với cái tên “Giải trí ở Camphuchia”, Tạp chí sẽ tập trung đưa tin về văn hóa du lịch ở Campuchia, giới thiệu các danh lam thắng cảnh để tăng cường hiểu biết về lịch sử, văn hóa, những điều kiện thực tế và phong tục tập quán ở các địa phương của Campuchia. Tạp chí xuất bản mỗi tháng một số và được cung cấp miễn phí cho khách du lịch tại các sân bay, nhà hàng và các khu du lịch.
Phú Yên đưa vào hoạt động 4 khu du lịch sinh thái
Cùng với dự án xây dựng Khu du lịch Gió Chiều (thị xã Tuy Hòa) với kinh phí giai đoạn 1 là 8,5 tỷ đồng, từ đầu năm đến nay, ngành Du lịch tỉnh Phú Yên cũng đã đầu tư tôn tạo và đưa vào hoạt động 4 Khu du lịch sinh thái với kinh phí hơn 2,7 tỷ đồng. Đó là Khu du lịch đá Bia (xã Hòa Xuân Nam, huyện Tuy Hòa); Khu du lịch Nhất Tự Sơn (xã Xuân Thọ 1, huyện Sông Cầu); Khu du lịch Hòa Nguyên (xã Sơn Nguyên, huyện Sơn Hòa) và Khu du lịch lòng hồ thủy điện Sông Hinh (huyện Sông Hinh).
Vân Thiêng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Những phát hiện và phát triển của loài người

Những phát hiện và phát minh của loài người từ năm 1950 đến năm 1969.
Năm 1957 – Kỷ nguyên vũ trụ bắt đầu từ năm 1957 cùng với sự kiện Liên Bang Xô viết phóng tên lửa Spunik I vào ngày 4 -1- 1957. Đây là hành tinh nhân tạo đầu tiên bay lên trái đất. Kích cỡ và trọng lượng tên lửa Spinik I đã làm cho người Mỹ ngạc nhiên và lo lắng vì với tên lửa mạnh như Spunik I thì Liên Xô có thể phóng những tên lửa mang đầu đạn hạt nhân bắn qua Đại Tây Dương tới Hoa Kỳ.
Sau đó ít lâu, cũng vào năm 1957, Liên Xô lại phóng Spunkil II mang theo con chó Laika. Ngoài ra cùng vào thời gian này, trên thê giới xuất hiện nhiều trung tâm nguyên tử sản xuất ra điện năng với giá rẻ và đồng thời sản xuất ra Plutônium để dùng vào việc chế tạo ra các vũ khí hạt nhân. Người ta đua nhau sản xuất ra tàu thủy và tàu ngầm hạt nhân. Hoa Kỳ và Liên Xô chế tạo ra bom khinh khí (H) có sức tàn phá còn mạnh hơn bom nguyên tử.
Năm 1960: Người Anh khánh thành trung tâm nguyên tử sản xuất ra điện và Plutônium để chế tạo ra vũ khí hạt nhân.
Năm 1955 – 1960: Xe lướt nước đệm khí (Aéro Gliseur) ra đời. Năm 1960 loại xe này có khả năng chuyên chở tới 10 xe ô tô vượt qua biển Măng – xơ đi từ Pháp sang Anh.
Thập kỷ 50 – Franxít Crik sinh năm 1916 cà Jam Oátsơn sinh năm 1928 đã phát minh ra cấu trúc AND.
Năm 1953: Bệnh bại liệt ở trẻ em bắt đầu có thuốc tiêm phòng tại nhiều nước. Người chế ra vắcxin này là Jodép Sancơ (1953).
Năm 1955: Sợi cáp quang do Narinđe Kapani phát minh vào năm 1955. Năm 1970, sợi cáp quang đã được nhiều quốc gia sử dụng và nâng hiệu suất truyền tải lên rõ rệt.
Năm 1960: Phát minh ra tia Lade. Nhiều ngành khoa học đã sửu dụng tia lade trong cuộc sống kể từ ngành giao thông đến ngành y học.
Năm 1961: Ngày 12 tháng 4 năm 1961 luri – Gagarin là người đầu tiên của nhân loại bay lên vũ trụ. Mãi tới 8 năm sau Hao Kỳ mới phóng người lên Mặt trăng.
Năm 1966: Xécgây Kôrôlép (1907 – 1966) nhà bác học lỗi lạc, người đứng đầu ngành vũ trụ Liên Xô, được bảo vệ và giữ bí mật về lai lịch cho đến khi chết.
Năm 1967: Bác sĩ Crítian Bécna lần đầu tiên phẫu thuật ghép tim.
Năm 1969: Hệ thống viễn thông qua vệ tinh đã phủ khắp hành tinh và khán giả truyền hình khắp nơi trên trấi đất có thể xem các laọi truyền hình trực tiếp trên màn ảnh.
Năm 1969: Máy bay vận tải siêu âm ra đời và bay thử nghiệm vào năm 1969 (máy bay Công Cóoc).
Năm 1969: Hao Kỳ phóng tên lửa đổ bộ lên mặt trăng vào 20-7-1969. Hàng triệu khán giả truyền hình được chứng kiến ”Neil Armstrong” đi bộ trên mặt trăng.
Bí quyết chinh phục
Có người hỏi một chàng trai nọ.
Này, làm thế nào mà cậu có thể chinh phục được nhiều cô thế? Cho biết bí quyết đi!
Rất đơn giản! Khi thấy một cô gái đẹp, những người khác đều xúm đến, biểu thị thái độ của mình là thích cô ấy. Còn tôi, tôi chỉ tìm hiểu xem cô ta thích gì?…
Nhà thực vật học
Một phụ nữ hỏi bạn:
Này, ông xã nhà bạn là môt nhà thực vật học phải không? Tớ nghe nói ông ấy rất yêu quý thiên nhiên, cây cỏ.
Cậu nghe thế ào về chồng tớ?
Tớ nghe chị em họ nói là ông ấy thường hay ”bắt bướm bẻ hoa”.
Thẩm mỹ viện bác sĩ Nguyễn Hữu Trọng
38 A Trần Phú – Hà Nội. Điện thoại: 04.7337308 – ĐT: 091.203747
Với những thiết kế hiện đại, kỹ thuật tiên tiến, kinh nghiệm lâu năm trong nhiều năm qua chúng tôi đa thành công.
Chữa nhăn da mặt, dabàn tay, nhẵn và sợ ngực, xoá các dạn cũ và vừa dạn mới, chăm sóc và làm cho làn môi tươi tắn, làm tiêu lớp mỡ dưới da tòan thân, vùng bụng, hông, đùi làm cho thân hình thôn thả bằng máy vi tính, laze, siêu âm cùng các thảo dược, kết hợp với kỹ thuật đắp Paraphine và tắm hạt Hạnh Đào làm trắng trẻ da.
Tẩy các vết săm trên người, mí mắt, lông mày, các mụn thịt dưới mí mắt, sẹo, sẹo lồi, các vết chàm bẩm sinh. Tẩy lông tay, chân, làm chậm mọc, thưa và đỡ đen.
Chữa khỏi hoàn toàn không tái phát trứng cá bọc, trứng cá đỏ, trứng cá dăm, làm bằng các vết sẹo do trứng cá gây lên.
Chống rụng tóc, chẻ tóc, khô tóc, ngứa đầu, làm mọc và đay tóc.
Mỗi quý khách sẽ được thử trên hệ thống từ 7 trường lần trong 7 ngày miễn phí hoàn toàn để nhận biết tác dụng từ trường trong phòng và chữa bệnh không dùng thuốc của mình.
Ngâm tay chân trong dung dịch thảo mộc và Paraphine bấm huyệt chăm sóc bàn chân “Trái tim thứ hai của cơ thể”.
Có phương pháp chống và chữa bỏng năngs nhất là sau khi đi tắm biển về.
Lê Trọng Túc – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 22 (187) 2001

Những điều chưa biết về nhà văn Nguyễn Minh Châu

Nhà văn Nguyễn Minh Châu, tác giả của nhiều tác phẩm viết về chiến tranh và người lính đã được giải thưởng của Bộ Quốc phòng (1984-1989), như: Dấu chân người lính, Miền cháy, Bến quê, Những người đi từ trong rừng ra, Mảnh đất tình yêu, Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành. Năm 1989, khi tác phẩm Cỏ lau nhận giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam (1988-1989) cũng là năm nhà văn mất do bệnh hiểm nghèo. Ông là một nhà văn tiêu biểu trong số những nhà văn mặc áo lính.
Nhân dịp 30/4, tôi có dịp thắp nén nhang trên bàn thờ ông. Chị Doanh – vợ ông – vẫn kể về ông như ông vừa mới đi công tác mấy bữa trước thôi. Giấy tờ, bản thảo vẫn còn nguyên vẹn, như ông vừa mới “trốn” vợ đi viết. “Anh ấy viết như lão nông kéo cày. Có cuốn sách anh ấy đóng cửa phòng viết (ở nhà số 4 Lý Nam Đế), cơ quan của Tạp chí Văn nghệ Quân đội) đúng 7 ngày; Khi chị mở phòng ra, chao ôi đầy những túi đựng thuốc lào rồi bã chè, cốc và bát. Anh ngồi lừ khừ ở góc bàn, mắt nhìn đâu đâu, và dĩ nhiên có chiếc điếu cày trong tay. Khổ. Hồi đó nghèo lắm. Anh Châu thèm thuốc lá nhưng ít dám hút. Mãi tới lúc điều trị ung thư ở Viện Quân y 108, anh ấy vẫn thèm thuốc lá lắm. Đận ấy, Giáng Vân (con gái của nhà văn Nguyễn Trọng Oánh) vào thăm và biếu cho anh bao thuốc, anh giấu vội dưới chân không cho bác sĩ biết.
Trước đó chị Doanh đã đưa anh Châu đi chữa trị khắp nơi, từ thuốc Tây y sang Đông y đủ cả, do đó mà nhà cạn tiền, gieo neo lắm. Anh nói với vợ: “Em có tiền không, cho anh mấy đồng?”. Chị Doanh hỏi: “Để làm gì?”. “À, anh muốn mua vài lạng giò, cho con gái ăn nhân ngày sinh nhật nó, lâu lắm rồi anh chưa được nhìn các con ăn”. Những tháng điều trị ở quân y viện, chị Doanh hỏi: “Anh thích gì nhất?” Anh Châu lặng im rồi đáp: “Thích nhìn các con ăn. Vợ chồng mình nghèo, chẳng mấy khi có thức ăn ngon cho các con ăn. Hôm nào có thịt gà, nhìn chúng nó gắp rào rào như tằm ăn dâu, sướng lắm”. Mỗi lần mâm cơm có thịt gà, thịt bò ngon là mấy đứa trẻ giục bố ăn. Anh Châu chẳng những không ăn lại còn chê rất khéo, là thịt gà dai, răng bố lại sâu, mới lại ăn liên hoan mãi cũng chán. Anh nhường hết cho con và lặng lẽ ngồi nhìn chúng ăn.
Bây giờ sau hơn mười năm kể từ ngày anh Châu mất, các cháu đã trưởng thành, nhưng dù công tác xa mấy các cháu cũng về nhà vào ngày giỗ bố. Chị Doanh nhớ lại: Anh Châu chỉ ham đọc, ít nói, có ngày không nói một câu. Nhưng nhật ký thì anh viết rất đều đặn, chị vẫn giữ cẩn thận các quyển nhật ký, ghi chép, bản thảo của nhà văn Nguyễn Minh Châu. Chị giữ cả những trang bản thảo còn in dấu chân con mèo mà anh Châu rất thích ngắm.
“Thế còn những lá thư tình, những câu chuyện tình của nhà văn, chị có còn giữ không?” Tôi hỏi. “Giữ cẩn thận là khác. Cũng có mấy lá thư tình của anh Châu, nhưng chị chưa đồng ý. Để chờ hỏi ý kiến anh Châu xem sao?”. “Chị định bao giờ thì hỏi anh Châu?”. “Đã qua ngày giỗ 23 tháng 1 rồi. Thôi, chỉ còn có 30 tháng tư, chị sẽ hỏi anh, rồi tính!”.
Vân Hồ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

“Cơn dịch” lừa đảo mua xe trung quốc trả góp – Phần 2

Trong đó có đoạn tên Sáng rủ tên Lợi đi lừa xe. Lợi nói không dám làm. Sáng nói: “Tao từng chơi ở Đồng Tháp hơn 200 xe rồi có ai biết gì đâu”. Cứ cho rằng Sang “nói thách” thì ít ra hắn cũng đã lừa ở Đồng Tháp và các nơi khác cả trăm xe, bởi anh ruột Sáng là tên trùm buôn xe gắn máy lậu từ Campuchia về Tịnh Biên.
Tại An Giang, một chủ cửa hàng “xe Chệt” cho biết cũng có rất nhiều cửa hàng bị lừa. Cửa hàng N.G ở Châu Đốc bị lừa khoảng 20 xe. Các cửa hàng khác bình quân một vài chiếc. Bởi lẽ, cửa hàng nào cũng dính dây dợ với đơn vị cung ứng hàng và ngân hàng hoặc mối manh về tiền bạc nên không muốn nói thật và vì vậy, cũng đề nghị không ghi tên trên báo. Người lái xe tải chở xe Trung Quốc của đơn vị cung ứng hàng tên là Duy nói, công ty anh ta là đơn vị thứ 20 bị lừa mất xe ở thành phố Hồ Chí Minh. Như vậy, bọn lừa đảo đã “tập kích” lên tới thành phố Hồ Chí Minh hoặc có thể do một băng khác thực hiện. Một nguồn tin khác cho biết các tỉnh Tiền Giang, Long An, Sóc Trăng, Bạc Liêu… cũng bị lừa kiểu trên.
Tại biên giới, lực lượng biên phòng cho biết, trước lũ, bình quân mỗi ngày có khoảng hơn 20 xe Trung Quốc lọt sang Camphuchia. Đó là tại cửa khẩu Tịnh Biên, trong khi An Giang có tới 9 cửa khẩu với nước bạn; các tỉnh khác cũng có từ 3 đến 5 – 6 cửa khẩu. Những chiếc “xe Chệt” ấy được bán chủ yếu vào các phum, sóc. Có một điều khó hiểu, không biết tại “gu” hay máy móc mà “xe Chệt” qua Miên toàn xe Wave thắng đĩa. Cho nên các cửa hàng kinh doanh “xe Chệt” chưa bị bọn lừa đảo “ghé thăm” thì hãy cảnh giác với những ai mua một lượt vài chiếc Wave thắng đĩa trả góp. “Cơn dịch” lừa đảo xe Trung Quốc hiện nay đã lan rộng và sẽ còn tiếp tục nếu như không được ngăn chặn kịp thời.
Tỉnh nào ở Đồng bằng sông Cửu Long hiện nay cũng có hơn 100 cửa hàng kinh doanh xe Trung Quốc. Ngay tại thánh địa của xe lậu như An Giang, chỉ riêng thành phố Long Xuyên đã có khoảng 40 cửa hàng, có nơi như xã Mỹ Hiệp vùng sâu, đường xá chưa thông thoáng mà cũng có cửa hàng bán xe Trung Quốc.
Buôn xe Trung Quốc mỗi chiếc chỉ lời hơn triệu bạc, trong khi mất một chiếc, cửa hàng mất 5,5 triệu đồng. Những cửa hàng mất 14 chiếc tức là mất 79 triệu đồng. Đó chỉ là những cửa hàng bị lừa chưa phải số lượng lớn nhất. Hiện tên Sáng (trong vụ án ở Thốt Nốt) đã chấp nhận trả hết số tiền còn lại cho mỗi chiếc xe mà công an Thốt Nốt làm rõ được nhưng với điều kiện đưa cho hắn toàn bộ các hồ sơ Hải quan của những chiếc xe đó (?). Mà những chiếc xe đã qua Miên làm sao thu hồi được? Cả mấy trăm bộ hồ sơ như vậy đang nằm lại cửa hàng hay ngành chức năng nên không phá án sớm, nguy cơ các bộ hồ sơ sẽ lọt ra ngoài đều là “hộ tịch” cho xe gian.
Từ bài học trên, các chủ cửa hàng bán xe trả góp cần xác minh đúng đối tượng hãy bán, bởi ngoài giả giấy tờ bọn này còn lùng mua chứng minh nhân dân, hộ khẩu hoặc làm giả hộ khẩu rồi thuê người đi mua xe, trong đó có đại đa số là người đã đi khỏi địa phương hay đã “quy tiên” từ lâu rồi. “Cơn dịch” mất xe đến nay vẫn đang cháy âm ỉ ở Đồng bằng sông Cửu Long khiến các cửa hàng xe rất lo lắng hoang mang và hi vọng cơ quan chức năng sớm có biện pháp can thiệp, giúp đỡ.
Trần Đồng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

“Cơn dịch” lừa đảo mua xe trung quốc trả góp – Phần 1

Từ 2 tháng nay, các chủ cửa hàng kinh doanh xe gắn máy Trung Quốc (dân miền Tây thường gọi là “xe Chệt”) rất hoang mang, lo lắng bởi những người mua xe trả góp của cửa hàng “một đi không trở lại”, trong khi mới thanh toán tiền phân nữa, còn bộ hồ sơ giấy tờ xe thì cửa hàng đang giữ. Cùng lúc, người ta thấy những chiếc “xe Chệt” ấy xuất hiện hàng loạt tại biên giới Campuchia rồi biến mất trong khi đây là “thánh địa” của xe gắn máy không giấy tờ, mà có chiếc chỉ 1 – 2 triệu đồng. Chuyện gì đã xảy ra?
Lần theo nguồn tin của một chủ cửa hàng “xe Chệt” ở Long Xuyên vốn là chỗ quen biết (anh xin giấu tên vì sợ ảnh hưởng đến chuyện kinh doanh của mình), thì được biết đang có một “cơn dịch” lừa đảo xe. Chủ cửa hàng xe Trung Quốc Mỹ An ở huyện Thốt Nốt – Cần Thơ bị lừa 14 chiếc. Một trong số những tên trong băng lừa đảo là Phạm Phước Lợi, sinh năm 1960, hộ khẩu thường trú ấp Vị Bình, xã Vị Thủy, huyện Vị Thanh, Cần Thơ, tạm trú tại số 4, phường Trà Nóc, Cần Thơ, đã bị bắt.
Các trinh sát cảnh sát hình sự, Công an huyện Thốt Nốt cho biết, Lợi khai hắn chỉ là tên lừa đảo vặt nếu như hắn không gặp Ngô Văn Sáng và Lưu Văn Kiềm, người huyện Tịnh Biên, An Giang. Thủ đoạn của chúng là dùng giấy tờ giả, giấy tờ “ma” (giấy tờ của… người chết hoặc người đã bỏ đi khỏi địa phương) đến các cửa hàng làm thủ tục mua xe trả góp. Mỗi chiếc xe như Wave giá 10,5 triệu đồng, theo nguyên tắc bán trả góp chỉ đưa trước 5 triệu, còn lại góp dần hàng tháng. Thời gian góp tùy cửa hàng, 12 – 24 hay 36 tháng, góp càng nhanh thì lãi suất càng thấp. Ngày 18/2/2001, Lợi dẫn Sáng đến Cửa hàng Mỹ An mua 3 chiếc xe, Sáng trả tiền còn Lợi ký nhận vào hồ sơ, 2 ngày sau, Sáng dẫn ba đàn em lại mua 3 chiếc nữa… Cứ thế chúng lừa của cửa hàng Mỹ An 14 chiếc và mỗi chiếc Lợi được chủ cửa hàng cho hoa hồng 200.000 đồng.
Ra khỏi cửa hàng, những chiếc xe mới hợp pháp phân nửa ấy được chúng chạy thẳng về Tịnh Biên, huyện biên giới của An Giang, giáp với Campuchia bán “buông đôi” qua biên giới 5,9 triệu đồng/chiếc. Phi vụ bị phát hiện khi tên Kiềm dẫn những khách hàng của mình lại trực tiếp coi xe. Trong lúc coi xe, bọn chúng nói với nhau sẽ chạy về Tịnh Biên. Chẳng ngờ, đàn em của anh Lê Phước Hậu, chủ cửa hàng nghe được, thấy nghi ngờ nên báo lại. Anh Hậu báo Công an huyện Thốt Nốt chặn bắt khi chúng vừa mang xe ra khỏi cửa hàng. Kiềm khai mới bán sang biên giới 8 – 9 chiếc.
Thực tế, bọn này đã lừa đảo khắp nơi. Tên Lợi từng có thành tích làm giấy tờ giả mạo là… cán bộ cơ quan Nhà nước, năm 1998 bị Công an huyện Vị Thủy bắt giam 8 tháng. Khi đến Trà Nóc tạm trú hắn đổi tên là Lê Phước Thành đi lừa đảo. Cụ thể đã lừa các cửa hàng ở Ô Môn và thành phố Cần Thơ 13 chiếc… Đây chỉ là con số chúng thừa nhận, riêng tên Lợi chỉ nhận giao cho Kiềm 6 chiếc, do cháu Kiềm là Tấn nhận. Lợi là tên ranh ma, quá trình làm ăn chung, Lợi luôn bỏ máy ghi âm trong túi để có ngày… trút tội cho “đồng đội”, hiện một trong những cuốn băng ghi âm ấy Công an huyện Thốt Nốt đang giữ.
Trần Đồng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Cần sự đầu tư thích đáng

Lạng Sơn là mảnh đất địa đầu Tổ quốc, cánh cửa phía Bắc của ngôi nhà Việt Nam. Nơi đây có hai cửa khẩu quốc tế, hai cửa khẩu quốc gia và 8 cặp chợ đường biên. Thị xã Lạng Sơn tuy không rộng lớn nhưng rất xinh đẹp và thơ mộng. Ngay thị xã đã có rất nhiều danh thắng nổi tiếng: động Nhất, Nhị, Tam Thanh, động Chùa Tiên, thành nhà Mạc, Nàng Tô Thị…
Nằm kế với thị xã, các huyện Cao Lộc, Lộc Bình có đầy đủ các điều kiện để xây dựng khu du lịch với các loại hình nghỉ dưỡng, leo núi và săn bắn. Mặt khác, trong dải đá vôi Karst ở các huyện Chi Lăng, Bình Gia, Bắc Sơn còn có nhiều hang động rất kỳ thú, không ít đã được xếp hạng di tích quốc gia.
So với nhiều địa phương bạn, Lạng Sơn có những ưu thế quan trọng về vị trí giao thông đường bộ, là điểm khởi đầu của hệ thống quốc lộ và đường sắt xuyên Việt. Trong điều kiện hiện nay, khi Nhà nước ta đang thực hiện chính sách mở cửa, với hệ thống cửa khẩu và chợ vùng biên, Lạng Sơn càng có điều kiện phát triển kinh tế, nhất là thương mại và dịch vụ – du lịch.
Lạng Sơn nằm trong không gian vùng du lịch Bắc Bộ, và là hạt nhân của tiểu vùng du lịch miền núi Đông Bắc. Về phía Đông, Lạng Sơn được nối với một trung tâm du lịch biển quan trọng của đất nước là Hạ Long – Cát Bà. Phía Nam, Lạng Sơn tiếp giáp với trung tâm du lịch quan trọng hàng đầu của đất nước là Hà Nội và phụ cận. Phía Bắc, Trung Quốc là một thị trường du lịch đầy tiềm năng.
Rõ ràng, trong vị trí hệ thống tuyến điểm trên, Lạng Sơn có một vị trí quan trọng. Rồi đây, khách du lịch quốc tế đến Việt Nam qua cửa khẩu hàng không ở sân bay quốc tế Nội Bài, qua cảng biển Hải Phòng sẽ đến với Lạng Sơn để từ đó thực hiện cuộc hành trình theo vòng cung Đông Bắc – Tây Bắc Việt Nam, đến thăm các vùng sinh thái còn hoang sơ và tiếp xúc, chiêm ngưỡng những nét văn hóa đặc sắc của đồng bào các dân tộc ít người. Ngược lại, cũng sẽ có một lượng lớn khách du lịch quốc tế vào Việt Nam qua cửa khẩu Lạng Sơn (nhất là từ năm 1997 sau khi Hồng Kông được trả lại cho Trung Quốc), cũng như khách du lịch nội địa qua cửa khẩu Lạng Sơn sang Vân Nam, Quảng Châu, Ma Cao, Hồng Kông… của Trung Quốc.
Như vậy, Lạng Sơn không những có thể khai thác các tài nguyên tự nhiên và lịch sử nhân văn của mình để mở rộng các tour, tuyến du lịch nội tỉnh, mà còn có thể phát triển loại hình du lịch quá cảnh, nối tour tới các vùng du lịch khác.
Tuy nhiên, độ tăng trưởng khách du lịch 26,2%/năm của Lạng Sơn so với khu vực Đông Nam Á là cao, nhưng đặt vào mặt bằng chung của cả nước và các địa phương khác như Hà Nội, Quảng Ninh, Hải Phòng… thì Lạng Sơn còn giữ vị trí rất khiêm tốn. Thị trường khách du lịch quốc tế đến Lạng Sơn thời gian qua chủ yếu là khách Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, đặc biệt là Trung Quốc. Các nước có nguồn khách hướng ngoại lớn hầu như chưa đến Lạng Sơn. Trong tổng số khách quốc tế đến Lạng Sơn, khách Trung Quốc chiếm tới 99,3%. Thị trường này có nhiều thuận lợi như sự gần gũi về mặt địa lý, văn hóa, lịch sử, phong tục tập quán… nhưng vẫn chưa được khai thác hiệu quả. Phần lớn khách Trung Quốc đến Lạng Sơn làm ăn buôn bán và không lưu trú qua đêm. Khách du lịch nội địa đến Lạng Sơn chủ yếu từ Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh và các tỉnh phụ cận. Mục đích của khách nội địa chủ yếu là làm ăn kết hợp tham quan và diễn ra quanh năm. Số khách nội địa có sử dụng dịch vụ lưu trú chỉ chiếm khoảng 30-35%.
Những yếu kém trên bắt nguồn từ sự phát triển tự phát, thiếu quy hoạch. Để trở thành trung tâm của vùng du lịch miền núi Đông Bắc như đánh giá trong “Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch vùng Bắc Bộ thời kỳ 1996 – 2010 (Viện nghiên cứu phát triển du lịch), cần có sự đầu tư về nhiều mặt cho Lạng Sơn, đặc biệt là phát triển cơ sở hạ tầng và cơ sở vật chất kỹ thuật, các chiến lược quảng cáo, tiếp cận thị trường… Đặc biệt, môi trường du lịch Lạng Sơn được quan tâm đầu tư thích đáng sẽ có tác động rất tốt tới việc phát triển du lịch các tỉnh lân cận vì đây là một tỉnh hành lang biên giới quan trọng, giá trị quảng bá lớn.
P.V – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Thành phố, làng xóm trên những sa mạc nóng bỏng

Khí hậu khắc nghiệt nơi xa mạc
Trên bề mặt hành tinh của chúng ta, những vùng quá thừa nhiệt mà nước lại quá thiếu thì sẽ phát sinh ra sa mạc. Sa mạc Sahara thuộc châu Phi chỉ có lượng mưa hằng năm không quá 100mm, nhiều vùng mấy năm liền không có một giọt mưa. Trong khi đó, nhiệt độ ban ngày dưới bóng răm thường tới 50oC. Đặc biệt như ở Tripôli (Libi), người ta đã quan sát được 58oC ở dưới bóng râm và ở Thung lũng Chết thuộc Caliphóocnia (Hoa Kỳ) cũng đo được nhiệt độ 57oC. Đó là dưới bóng râm, còn ở nơi trống trải, mặt cát nóng tới 80oC.
Người ta thường nói: “Sa mạc là xứ sở của Mặt Trời, ban ngày nắng chói chang, bầu trời xanh thẳm, không có mây nên những tia bức xạ mặt trời đi tới mặt đất rất mạnh. Còn ban đêm, trời quang mây lại tạo điều kiện cho những tia bức xạ sóng dài đi vào vũ trụ nhanh chóng và nhiệt độ ở sa mạc vào lúc quá nửa đêm lại tụt xuống 0oC. Biên độ nhiệt độ giao động giữa ngày và đêm chênh nhau lớn và đó là nguyên nhân làm cho các nham thạch bị vỡ vụn ra thành cát. Cát phủ mênh mông hàng ngàn, hàng triệu km2 nên mới có tên là sa mạc (sa có nghĩa là cát).
Do điều kiện môi trường khắc nghiệt, cây cối trên sa mạc thưa thớt và phải là những cây có bộ rễ rất phát triển, ăn sâu xuống đất và tỏa ngang để hút ẩm của đất mới sống được. Nhiều cây lại có hai tầng rễ, tầng trên nằm ở gần mặt đất sử dụng nước thổ nhưỡng vào mùa xuân, tầng dưới ở sâu hơn để hút nước ngầm.
Còn động vật là những loài có khả năng chạy nhanh, bay nhanh để tìm nguồn nước rất hiếm hoi trong sa mạc như: chuột túi, đà điểu…
Cuộc sống nhộn nhịp ở những nơi có nước
Vượt qua sa mạc thật là gian nan, vất vả và đã không ít người bỏ mạng vì khát. Tuy nhiên ở những sa mạc nóng bỏng này đôi chỗ lại có nguồn nước ngầm dồi dào và cuộc sống lại trở nên nhộn nhịp. Trong các sách vở địa lý, người ta gọi những nơi có nước như trên là ốc đảo.
Các mạch nước ngầm ở đâu ra?
Các nhà khoa học giải thích, ở các sa mạc thường hiếm mưa, song lâu lâu lại xảy ra những trận mưa lớn, nước chảy tràn lan và các thung lũng chết trong sa mạc lại đầy ắp nước, gây lụt lội, cuốn trôi các đoàn lữ hành và lạc đà chở hàng hóa. Sau khi mưa kết thúc, nước lại ngấm hết xuống sâu và tạo nên những mạch nước ngầm trong sa mạc.
Các ốc đảo thường nằm ở những vị trí thấp trong sa mạc và những nơi này chỉ cần đào giếng sâu quá 0,5m là đã có nước quanh năm. Những nơi đào được nhiều giếng thì ốc đảo có thể phát triển thành một thị trấn hoặc thành phố, như thành phố Amara ở sa mạc châu Phi.
Ở các ốc đảo, người ta cũng chăn nuôi nhiều gia súc như ngựa, lạc đà và các gia cầm khác. Người dân ốc đảo trồng lúa, cao lương và các cây ăn quả. Cây cọ và chà là mọc ở đây rất xanh tốt. Cây cọ thường có thân cao 20m, đặc biệt có cây cao tới 25m, đường kính gốc lớn trên 0,5m. Cây chà là cũng là một cây thuộc họ hàng nhà cọ. Mỗi năm cây chà là mọc được 12 lá và mỗi nách lá lại sinh ra một buồng quả. Qủa chà là thường có màu da sáng trong như hổ phách. Khi gần chín, quả có màu da cam và khi chín hẳn có màu đỏ. Quả chà là chín có vị ngọt sắc và phơi khô thành mứt chà là mà không cần tẩm đường. Mỗi cây chà là, tùy theo lớn nhỏ, trong một năm có thể thu được từ 30 – 200kg quả. Quả chà là không những ngon, ngọt mà còn là nguồn thức ăn chính của dân ốc đảo. Nhờ có chà là nên các đoàn lữ hành, người và lạc đà có thể vượt qua sa mạc mà không bị đe dọa bởi nạn khát và đói. Trong cuộc chiến tranh vùng Vịnh, những người lao động Việt Nam tại Irắc cũng được phát quả chà là khô để ăn thay cơm.
Lạc đà được coi là mạch máu của những vùng khô hạn mênh mông này. Vào thời cổ đại, hàng năm có tới vài nghìn lượt lạc đà đi và về trên con đường Tơ lụa nối liền thành phố Tây An của Trung Quốc với thủ đô Bát Đa của Irắc. Họ đi thành đoàn đông, kéo dài lê thê và người chỉ huy phải dùng trống lệnh hoặc tù và để điều khiển. Vượt qua các sa mạc, chỉ duy nhất có lạc đà mới kham nổi việc vận chuyển hàng hóa ở trên lưng mỗi con khoảng 100kg. Lạc đà có thể nhịn khát trong nhiều ngày vì mở ở các u trên lưng lạc đà có trọng lượng khoảng 40kg có thể ôxy hóa để biến thành 40 lít nước, thỏa mãn nhu cầu nước của lạc đà khi vượt qua sa mạc trong nhiều ngày.
Nguyễn Thái – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Giải pháp mới cho các nhà hàng

Giải pháp mới cho các nhà hàng, khách sạn trong việc xử lý môi trường.
Máy đa năng làm sạch không khí và nước:
Hiện nay tại nhiều khách sạn lớn trong thành phố như: KS Rẽ, Continential, Bông Sen, Victory, Quê Hương và nhiều khách sạn ở Hà Nội, Vũng Tàu… đang sử dụng một loại thiết bị để xử lý vấn đề không khí ô nhiễm trong khách sạn, nhà hàng, phòng ngủ, phòng karaoke, toilet… gọi là máy đa năng.
Máy tạo ra khí Ozone có tác dụng khử nhanh chóng những mùi khó chịu như: Mùi hôi thối, khai, mùi ẩm mốc, khói thuốc lá, mùi thức ăn… trả lại không khí tự nhiên cho môi trường.
Các đơn vị sử dụng máy này cho biết, so với cách làm để xử lý môi trường như: Dùng nước hoa, hóa chất, mở cửa sổ, giặt giũ màn, thảm… thì việc sử dụng thiết bị này hiệu quả hơn rất nhiều, vừa nhanh chóng trong xử lý, cơ động, tiết kiệm chi phí và đặc biệt là môi trường sau khi xử lý, trở nên tự nhiên như lúc ban đầu vì máy không sử dụng hóa chất.
Ngoài ra nước có ngậm ozone rửa thực phẩm (rau, quả, cá , thịt…) có tác dụng khử các mùi hôi, hóa chất, vi khuẩn… giúp bảo quản và ngăn ngừa ngộ độc thực phẩm. Dùng rửa chén, đĩa để diệt khuẩn và nhiều chức năng khác ứng dụng rất thuận lợi cho ngành khách sạn.
Trong thời gian qua rất nhiều đơn vị trao đổi với và sử dụng rất hiệu quả thiết bị này…
Xử lý cáu cặn cho hệ thống đường ống nước trong khách sạn:
Rất nhiều khách sạn gặp phải một số vấn đề đau đầu là làm sao khắc phục được vấn đề nước bị vàng và đường ống bị đóng cáu cặn? Cáu cặn làm tắc nghẽn đường ống gây nhiều tác hại, ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh như: Nước chảy yếu, nước có màu vàng, một số thiết bị cần giải nhiệt (Heat Exchange, Chiller, Boiler… ) không được cung cấp nước làm mát được cung cấp nước làm mát đầy đủ sẽ mau bị hư hỏng, gây nguy hiểm… việc xử lý rất khó khăn và tốn kém, vì các đường ống thường nằm sâu trong tường, rất khó cho việc thay thế và phải đậ phá kiến trúc cũ, nguwnghoatj động kinh doanh gây tốn kém tiền bạc, thời gian.
Một số biện pháp rất hữu hiệu hiện nay vừa xuất hiện trên thị trường là dùng một thiết bị để ngăn ngừa hiện tượng cáu cặn xảy ra trong đường ống. Theo các nhà cung cấp cho biết, thiết bị này có lên là Scale Watcher, gọn nhẹ, lắp đặt dễ dàng, không làm phá vỡ cấu trúc xây dựng trước đây và có độ bền trên năm năm. Máy tạo ra dòng điện tự làm cho các tạp chất gây cáu cặn không bám được vào thành ống, đồng thời tháo bỏ dần dần các cáu cặn đang có và làm cho nước mất màu vàng. Với cách này các đơn vị sự dụng hoàn toàn yên tâm vấn đề an toàn, và lấp đặt lại không lớn.
Đây có phải là giải pháp mới cho ngành khách sạn để giải quyết những khó khăn trong việc xử lý môi trường, câu trả lời thuộcvề các đơn vị trong ngành?
Để biết thêm chi tiết về các thiết bị này, các đơn vị có thể tham khảo ở địa chỉ sau:
Công ty TNHH Tân Thế Hưng, 106A đường 3/2, quận 10, Tp. Hồ Chí Minh
Tel: 8645569 – 8645591 – 8642811
Thúy Trân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Người anh hùng bình dị

Mùa xuân này, giáo sư, bác sĩ Vũ Văn Đính đã sắp bước sang tuổi “xưa nay hiếm”.Ông tuổi con gà nên phải bới đất quanh năm. Có một lần, trò chuyện lâu lâu, ông nói vui với tôi vậy. Ở cái tuổi sắp “thất thập” có bao nhiêu người ngồi chới xơi nước, riêng giáo sư Đính, muốn gặp ông cũng khó, ông bận suốt, khi tiếp khách trong nước, khách quốc tế, khi giải quyết bệnh nhân ở khoa hồi sức, khi giảng dạy thêm chuyên môn cho đội ngũ bác sĩ trẻ. Ông vốn là người lặng lẽ, là người của công việc. Người dày công vun đắp và xây dựng khoa hồi sức cấp cứu bệnh nhân bệnh viện Bạch Mai. Khoa đã hai lần được nhà nước tuyên dương Đơn vị anh hùng, và cá nhân ông cũng được Nhà nước phong tặng danh hiệu anh hùng lao động. Ở khoa, đội ngũ bác sĩ, y tá trẻ vẫn gọi ông là “Thầy” với xưng “con”
Một lần, ở khoa Tim mạch, Bệnh viện Việt Đức, tôi được giáo sư – bác sĩ Đặng Hanh Đệ, Trưởng khoa, giới thiệu một bác sĩ giỏi tên K nhưng không gặp mặt chỉ đựơc nghe bác sĩ tên K nói về thầy của mình. “Tôi là trò của thầy Đính kèm cặp mới có ngày hôm nay”. Trong đời, có rất nhiều nghề để kiếm sống, nhưng nghề y, tình nghĩa thầy trò luôn làm cho ta cảm động, như được thơm lây niềm vui ấm áp tự hào. Lại có một lần, một y tá trẻ ngồi thêu sau giờ trực, cô bảo với bạn: “Thầy Đính khâu vá giỏi lắm, đường kim mũi chỉ hơn đứt tụi mình. Hình như thầy khâu, vá để rèn luyện cho đôi tay, khéo léo hơn trong các ca mổ”.
Giáo sư Vũ Văn Đính còn có sở thích làm vườn, trồng cây, và câu cá. Sau nhưng ca mổ, sau những giờ căng thẳng ở phòng hồi sức, ông trở về nhà, cái thú của ông là đi câu và làm vườn. Ông rất yêu cây, yêu hoa. Ông thích làm những công việc nội trợ và hết lòng châm chút cho gia đình bé nhỏ ấm cúng của mình. Tuy nhiên, đã hơn 30 năm nay, ông chưa một lần được đón giao thừa ở nhà mà đón xuân ở bệnh viện, để chăm lo, động viên an ủi cho những bệnh nhân của mình. Điều này ít người biết đến, và chính giáo sư – bác sĩ Vũ Văn Đính cũng không để ý tới. Chỉ có các cộng sự của ông, học trò của ông nhìn vào tấm gương lao động không ngơi nghỉ của thầy mà phấn đấu.
Có một cái tết cách đây hai năm, ba năm, tôi phải vào thăm một người bạn cấp cứu ở khoa A9. Ngày mùng một tết, bệnh viện Bạch Mai vắng hoe. Có một bà lão đi chậm chạp ở hành lang, bà hỏi thăm để gặp bác sĩ Đính. Hôm đó, lại có ca cấp cứu nên bà lão không gặp được bác sĩ Đính được. tôi thấy bà cúi xuống lau nước mắt. Giọt nước mắt từng trải, đục và hiếm hoi lăn trên má bà cụ: “Tôi nghe nói, bác sĩ Đính không có tết, không có bác sĩ Đính thì không có tôi ngày hôm nay”. Tôi nói cháu đèo xe vào đây là để thăm bác sĩ và cảm ơn ông ấy. Chỉ có mấy thứ hoa quả ở vườn nhà tôi trồng chứ tôi không có tiền mua, mang vào khoa chúc tết. Với lại cũng muốn gặp “bác” sĩ Đính xem “bác’ ấy có khỏe hay không? “bác” ấy khỏe mạnh là cái phúc cho mình đấy. Thế mà chẳng có ai, nghe nói họ ở dưới phòng bệnh cả”. Ngày mùng một tết năm đó, tiết cuối đông, bệnh viện đầy lá vàng rơi, nhìn bà lao bé nhoe đi thăm người thầy thuốc mà không gặp, tôi cứ ấy náy không yên. Có thể câu chuyện này chính bác sĩ Đính cũng không biết. Mấy chục năm qua, trong dòng thủy thời gian, có bao nhiêu phận người từ cõi chết trở về cuộc sống luôn coi khoa A9 và bác sĩ Đính là ân nhân của học. Và hơn cả “ân nhân”, những ai được cứu sống từ đây trở về, đều luôn giữ trong lòng một hình ảnh của khoa A9, của bác sĩ Đính như lưu giữ hình ảnh những người thân thiết gần gũi đầy mến của mình.
Tôi trộm nghĩ, đó mới thật là phần thuởng cao quý nhất mà nhân dân và đất nước đã “phong tặng” cho những người thầy thuốc như giáo sư – bác sĩ Vũ Văn Đính.
Hoàng Việt Hằng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001