Vụ buôn bán xe máy bất hợp pháp ở Ninh Thuận “Vẫn còn lọt người, lọt tội?”

Ngày 18/3/1999 TAND tỉnh Ninh Thuận đã xét xử sơ thẩm Phạm Văn Cọ (ở xã Ninh Sơn, huyện Hòa Thanh, tỉnh Tây Ninh) và Võ Công Thành (ở Đạo Long, thị xã Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận) về các tội “giả mạo giấy chứng nhận, tài liệu của cơ quan Nhà nước”, tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có và tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân”.
Theo cáo trạng, Cọ và Thành đã bàn bạc với nhau mua xe Honda Dream II nguồn gốc Thành phố Hồ Chí Minh đưa ra Phan Rang tiêu thụ. Trước khi bán Cọ và Thành mạo danh một số người điền vào hồ sơ giả đem đến Phòng cảnh sát giao thông Công an tỉnh Ninh Thuận đăng ký. Bằng thủ đoạn này từ tháng 11/1995 đến tháng 2/1997 Phạm Văn Cọ và Võ Công Thành đã mua của Linh 36 bộ hồ sơ giả, đã sự dụng đăng ký trót lọt và bán cho những người ở Ninh Thuận 32 chiếc. Còn 4 bộ hồ sơ giả khi đăng ký thì bị phát hiện. Quá trình điều tra vụ án cơ quan điều tra đã thu giữ được 31 xe, trong đó xác định 15 chiếc do trộm cắp, cướp mà có nên trả cho chủ sở hữu hợp pháp. Với hành vi phạm tội nêu trên Tòa án nhân dân tỉnh Ninh Thuận đã tuyên phạt: Phạm Văn Cọ 18 năm 9 tháng tù; Võ Công Thành 15 năm tù.
Phiên tòa đã khép lại nhưng đến nay dư luận quan tâm vẫn cho rằng các cơ quan tiến hành tố tụng tỉnh Ninh Thuận giải quyết vụ án vẫn còn sót người, lọt tội. Những cán bộ lãnh đạo và nhân viên Phòng cảnh sát giao thông, Phòng kỹ thuật hình sự CA tỉnh Ninh Thuận liên quan đến việc làm đăng ký 32 bộ hồ sơ giả cho 32 xe được đăng ký thật chỉ bị đề nghị xử lý hành chính là lọt người, lọt tội phạm. Hành vi thiếu trách nhiệm của họ đã gây hậu quả nghiêm trọng không thể không cấu thành tội phạm hình sự cần phải được khởi tố, điều tra, trụy tố và xét xử trước pháp luật.
Điều quan trọng là cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân và bản án của TAND tỉnh Ninh Thuận đều kết luận Cọ, Thành chỉ phạm tội tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có đối với 15/31 chiếc xe đã tìm được chủ sở hữu, còn 16 chiếc không phải là tang vật vụ án do không tìm được chủ sở hữu nên phải chuyển sang Ủy ban nhân dân tỉnh để xử lý hành chính là không đúng và bỏ lọt hành vi phạm tội của Cọ, Thành biết là xe bất hợp pháp, nhưng vì hám lợi chúng vẫn tiêu thụ do vậy, hành vi tiêu thụ 16 chiếc xe này của Cọ, Thành không thể không cấu thành tội “tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có” phải được điều tra, truy tố và xét xử cùng với 16 chiếc xe nêu trên. Điều đáng quan tâm là do việc không truy cứu trách nhiệm hình sự Cọ, Thành hành vi tiêu thụ 16 chiếc xe nêu trên hiện nay số xe này vẫn không được cơ quan điều tra, Viện kiểm sát nhân dân hoặc Tòa án nhân dân tỉnh có quyết định xử lý vật chứng hoặc chuyển cho Ủy ban nhân dân tỉnh xử lý như nhận định của cáo trạng và bản án dẫn đến việc những người mua phải 16 xe” đều đăng ký thật” liên tục làm đơn tập thể khiếu nại tới các cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền ở Trung ương và địa phương, nhiều lần tập trung đông người đến các cơ quan. Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh đề nghị giải quyết dứt điểm (trước đó cơ quan cảnh sát điều tra đã quyết định chuyển 16 xe Dream II này sang Ủy ban nhân dân tỉnh Ninh Thuận để tịch thu sung công quỹ Nhà nước).
Theo chúng tôi được biết, lãnh đạo Ủy ban nhân dân tỉnh Ninh Thuận đã báo cáo xin ý kiến Chính phủ cách giải quyết vụ án theo các nội dung:
Cho phép Ủy ban nhân dân tỉnh tạm giao 16 xe chưa rõ nguồn gốc cho 16 chủ xe quản lý, giấy tờ và hồ sơ xe giao Công an tỉnh giữ tiếp tục điều tra.
Cho tịch thu và bán lại 16 xe cho những người đang là chủ sở hữu với giá chiếu cố vì lỗi xảy ra không do bản thân họ gây nên.
Ngày 19/7/1999, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đã gửi công văn 1407/KSXXHS cho Văn phòng Chính phủ bày tỏ ý kiến về việc giải quyết xe Honda Dream vụ án Phạm Văn Cọ. Chúng tôi xin trích nội dung công văn này:
“Trong quá trình tố tụng điều tra vụ án cơ quan điều tra đã xác định được 15/31 chiếc xe do trộm cắp, cướp mà có do vậy cơ quan điều tra đã quyết định xử lý vật chứng trao trả cho chủ sở hữu hợp pháp là đúng. Còn 16 chiếc do không tìm được chủ sở hữu nên các cơ quan tiến hành tố tụng tỉnh Ninh Thuận đều cho rằng không phải là tang vật của vụ án và chuyển 16 chiếc xe này cho UBND tỉnh xử lý là không đúng, vì 16 chiếc xe này Cọ và Thành biết là xe bất hợp pháp nhưng vì hám lợi vẫn mua để tiêu thụ. Vì vậy 16 chiếc xe Honda Dream nêu trên là tang vật của vụ án phải được các cơ quan tiến hành tố tụng xử lý theo quy định của Bộ luật tố tụng hình sự.
Đối với những người dân đã mua 16 chiếc xe Honda dream của Cọ, Thành phải được áp dụng theo Điều 142 và 146 Bộ luật dân sự để giải quyết. Theo tinh thần của 2 điều luật này thì giao dịch dân sự giữa họ với Cọ, Thành là giao dịch dân sự vô hiệu do bị lừa dối. Hậu quả pháp lý là các bên khôi phục lại tình trạng ban đầu va hoàn trả cho nhau những gì đã nhận”.
Nguyễn Thanh -Tuần Du lịch – 1999

Cử nhân du lịch muốn có việc làm đúng ngành nghề đào tạo

Hiện nay ở Hà Nội có nhiều trường Đại học mở khoa du lịch như Đại học Kinh tế quốc dân, Đại học Thương mại, Đại học Văn hóa, Đại học Mở, Đại học dân lập Phương Đông, Đông Đô nhưng mỗi trường có một hướng đi riêng chẳng hạn như Đại học Mở…nghiêng về quản trị kinh doanh và hướng dẫn du lịch hoặc Đại học Thương mại lại thiên về công nghệ khách sạn nhà hàng. Riêng chương trình đào tạo cử nhân du lịch của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội theo hướng văn hóa lịch sử rất phù hợp với xu hướng du lịch tổng hợp trên thế giới hiện này là vừa nghỉ ngơi vừa tham quan tìm hiểu nét văn hóa nghệ thuật đặc trưng từng vùng, từng dân tộc.
Dù cho các trường Đại học đào tạo theo hướng nào thì vẫn cứ là những “cái nôi kiến thức” phục vụ cho hoạt động kinh doanh. Sinh viên tốt nghiệp ra trường có thể đảm đương bất cứ công việc chuyên môn nào trong các hãng du lịch hoặc các công ty lữ hành lớn nhỏ, tối thiểu là làm nhân viên tiếp đón ở bộ phận lễ tân trong một khách sạn cấp hạng từ ba đến năm sao.
Nguồn lực cán bộ dự trữ cho ngành du lịch ở Hà Nội cũng như ở các thành phố lớn khác đều dồi dào tin tưởng được nhưng không phải các công ty du lịch, các Sở Du lịch đã chú ý lưu tâm khai thác, khoa du lịch trường Đại học Quốc gia Hà Nội vừa cho ra trường hơn bảy chục nam nữ sinh viên khóa đầu tiên sau hơn bốn năm miệt mài học tập và thực hành ở cơ sở ngành. Nhưng đã mấy ai được nhân vào làm việc ở các văn phòng hay đại lý du lịch hoặc trực tiếp ở các doanh nghiệp du lịch mặc dù ước vọng của họ quá khiêm tốn chỉ cần làm một nhân viên bình thường ở một phòng ban nào đó trong khách sạn chứ chưa dám nói làm hướng dẫn viên du lịch đưa khách nước ngoài đi tham quan mặc dù vốn tiếng Anh được học thêm ngoài chương trình khá vững. Điều mong mỏi đơn giản của sinh viên khoa du lịch vừa ra trường và sắp ra trường là có ngay….công ăn việc làm đúng ngành nghề đỡ phải “rẽ ngang” mà chẳng bao giờ dám kiêu hãnh với mảnh bằng cử nhân du lịch để đòi hỏi phải được tuyển dụng làm chánh, phó Giám đốc lưu trú hay ăn uống hoặc trợ lý Tổng Giám đốc Công ty khách sạn, lữ hành ở Hà Nội hay địa phương. Hiện có một số cán bộ cấp Vụ thuộc Tổng cục Du lịch đã tự nguyện tới “giúp” các Trường Đại học làm giáo viên kiêm nhiệm và từ lâu đã trực tiếp giảng dạy một số môn như hướng dẫn du lịch, quản lý kinh doanh khách sạn, nghiệp vụ khách sạn nhà hàng, giao dịch đối ngoại, luật pháp và kinh tế du lịch. Nhưng đó mới chỉ là sự hợp tác “tình thế” của từng cá nhân đối với sự nghiệp đào tạo và bồi dưỡng du lịch chứ chưa phải là chiến lược và biện pháp chính thức về xây dựng đội ngũ dự trữ của Tổng cục Du lịch nên cũng bỏ qua những phương án hữu hiệu về sử dụng sinh viên du lịch tốt nghiệp đã ra trường và sẽ lần lượt ra trường hàng năm ở thời kỳ hậu đào tạo.
Thiết nghĩ bây giờ ngành du lịch đã phải tính toán đến số lượng sinh viên tốt nghiệp, các loại trường Đại học có khoa ngành liên quan chẳng những ở Hà Nội mà cả ở Thành phố Hồ Chí Minh và Đà Nẵng để kịp hoạch định một chương trình tổng thể bố trí công ăn việc làm cho họ ở bất cứ nơi đâu và bất cứ công việc gì từ nhỏ đến lớn để trước mắt tạo điều kiện cho học sinh sống và có cơ hội thử thách tôi luyện trong thực tiễn hoạt động kinh doanh du lịch.
Lẽ nào những nhà hữu trách trong ngành du lịch lại không có chung một suy nghĩ với ông Tổng Thư Ký WTO mới ở thăm nước ta chưa lâu, đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn rằng: “ hiếu khách và lịch thiệp trong giao tiếp du lịch là điều đáng quý nhưng vẫn không thể thay thế được trình độ chuyên môn trong quá trình phát triển du lịch”.
Thiết nghĩ nhà nước, cụ thể là các cơ quan hữu trách nên có ngay biện pháp giải quyết công ăn việc làm cho lớp sinh viên du lịch trẻ tuổi đã có sẵn trình độ chuyên môn mà ngành du lịch không phải bỏ vốn đầu tư đào tạo.
Mai Khôi – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Hội An có đội Kiểm tra liên ngành 814

Những năm gần đây, Hội An được du khách nước ngoài biết đến và nhìn nhận là một trung tâm du lịch của Quảng Nam. Lượng khách du lịch đến Hội An năm sau thường cao hơn năm trước. Năm 1998, trong lúc nhiều nơi khách du lịch giảm thì số khách du lịch đến Hội An vẫn luôn duy trì ở mức gần 180.000 lượt, doanh thu từ ngành du lịch đã đóng góp trên 30% ngân sách cho thị xã Hội An. Thực tế này đòi hỏi công tác giữ an ninh, an toàn cho du khách du lịch là một yêu cầu bức thiết. Chính quyền thị xã Hội An đã chú trọng gìn giữ một môi trường du lịch trong lành cho Hội An thông qua việc thành lập và điều hành có hiệu quả Đội kiểm tra liên ngành 814 của thị xã.
Đội kiểm tra liên ngành 814 được thành lập trên cơ sở sát nhập Đội kiểm tra văn hóa – văn minh du lịch với đội kiểm tra 814, có 16 thành viên gồm các ngành Văn hóa Thông tin, Công an, Quản lý thị trường, thuế – Phòng Thương mại – Du lịch, Trung tâm văn hóa thể thao, Phòng Lao động – Thương binh xã hội, Thị đội. Đội thường xuyên có 6 người trực, chia làm 2 ca thường xuyên giải quyết những công việc hằng ngày. Nhiệm vụ của đội là kiểm tra các hoạt động của hướng dẫn viên, du khách, việc buôn bán hàng lưu niệm, nạn cò mồi chèo kéo khách, đấu tranh chống các tệ nạn xã hội, duy trì một môi trường văn minh cho du lịch Hội An.
Tuy hoạt động từ năm 1998, song công việc thực sự mang lại hiệu quả từ đầu năm 1999. Từ đầu năm đến nay, đội đã kiểm tra và nhắc nhở, xử phạt 7 hướng dẫn viên vi phạm các qui định của Tổng cục Du lịch như hoạt động không có thẻ, thẻ hết hạn hoặc hoạt động không đúng các qui định của thị xã. Riêng với du khách, lâu nay có nhiều dư luận không đồng tình với việc du khách ăn mặc nhếch nhác vào các di tích văn hóa như Chùa Phúc Kiến, chùa Quảng Thiện, các đền thờ… Đội đã phổ biến quy định này đến các đơn vị kinh doanh du lịch, các quầy bán vé vào di tích để yêu cầu du khách chấp hành, du khách nào không chấp hành quy định này sẽ không được vào di tích. Từ đầu năm đến nay, Đội đã giải quyết gần 30 trường hợp, trong đó buộc phải mua áo và mặc ngay trên đường phố, những người không chấp hành bị mời ra khỏi di tích hoặc liên lạc với các khách sạn nơi họ lưu trú để nhắc nhở. Anh Lê Viết Chúng – Đội phó phụ trách an ninh du lịch kể lại một câu chuyện vui. Đó là khi phát hiện có 2 du khách Ixraen mặc quần đùi, ở trần, áo cầm tay đi nghênh ngang giữa phố, đội đã nhắc nhở họ lại mặc áo vào. Hai thanh niên này cãi lại và nhìn vào trong nhà, thấy chủ nhà ở trần liền bảo: “Ơ sao dân mày ở trần được, còn tao thì không?” – Anh Chúng liền nói: “Người ta ở trong nhà” và sau đó khi người chủ kia mặc áo vào, hai thanh niên nọ mới chịu mặc áo vào rồi đi tiếp. Nhiều du khách khi bị ngăn cản không cho vào các di tích văn hóa, lúc đầu còn phản ứng nhưng sau khi nghe giải thích đã hiểu ra và rất đồng tình với quan điểm này. Nếu khách sạn ở gần, họ về khách sạn thay quần áo, nếu ở xa có thể ra các quầy bán quần áo may sẵn để mua mặc vào. Anh Vũ – thành viên của đội tâm sự: “thực ra, khách đoàn, khách lớn tuổi thường ăn mặc lịch sự và chấp hành tốt qui định này. Chỉ có khách lẻ, khách du lịch ba lô hoặc thanh niên mới hay ăn mặc lôi thôi”. Với những người như vậy, Đội kiên quyết xử lý, nếu “Lỡ bán vé thì trả vé lại cho khách”. – Anh Chúng đã nói quả quyết như vậy.
Nhờ những cố gắng của các thành viên trong đội cộng với sự hợp tác tích cực của nhân dân, của các quầy vé, các Ban quản lý các di tích… đến nay tình trạng du khách ăn mặc thiếu lịch sự khi vào di tích đã được chấn chỉnh rất tốt.
Một điều đáng ghi nhận nữa ở Hội An là tình trạng cò mồi. Chèo kéo khách để bán hàng lưu niệm, cò phòng ngủ, cò ăn, tệ nạn ăn xin, người tâm thần cũng được giải quyết thỏa đáng. Trẻ ăn xin đã được cấp tiền xe về quê, người tâm thần đưa vào trại quản lý; việc bày bán hàng hóa được sắp xếp trật tự, xe cộ đậu đỗ đúng nơi quy định; các biển quảng cáo đặt đúng nơi qui định, đúng kích thước… Hội An còn tự hào là thị xã không có tệ nạn xã hội. Ở đây không có mại dâm, bia ôm, quầy karaoke không có tiếp viên, các tiệm cắt tóc không có thợ là nữ. Một vài quán karaoke biến tướng hoạt động bia ôm đã bị đóng cửa như Hương Giang, Hải Phố, Hoàng Vân… việc chấn chỉnh các quán cà phê đèn mờ cũng được đội kiểm tra liên ngành chú trọng. Đội đã lập biên bản xử lý 30 trường hợp, buộc phải hoạt động bình thường.
Có thể nói môi trường du lịch ở Hội An luôn được giữ sự trong lành, văn minh lịch sự. Người Hội An là vậy, nhẹ nhàng, kín đáo, mến khách nhưng cũng rất kiên quyết với những biểu hiện thiếu văn hóa, thiếu văn minh. Du khách vẫn đến với Hội An ngày càng đông, điều đó khẳng định tính đúng đắn của việc làm này. 6 tháng đầu năm, thị xã đón trên 96.000 lượt khách du lịch, doanh thu toàn ngành đạt 14,5 tỷ đồng tăng 37,8% so với cùng kỳ.
Khách du lịch ngày càng yêu cầu cao về chất lượng phục vụ, chất lượng sản phẩm. Trong những yêu cầu đó, văn minh du lịch là một yêu cầu không thể thiếu. Từ Hội An, nghĩ về một mô hình, một cách làm trong phát triển du lịch là một việc mà những người làm du lịch cần quan tâm.
Nguyễn Văn Thiêng – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Vườn chim Bạc Liêu – Điểm du lịch đặc sắc của đồng bằng sông Cửu Long

Ở vùng ĐBSCL có nhiều cảnh quan thiên nhiên độc đáo, với khí hậu nhiệt đới rừng phương Nam đã ưu đãi cho vùng đất phì nhiêu này lắm cảnh quan, cỏ cây hoa trái,chim muông đượm màu sắc rạng rỡ. Một trong những nét đẹp thu hút khách nhiều nhất hiện nay là những sân chim, vườn cò.
Điểm nổi bật nhất vùng du lịch ĐBSCL phải kể đến đó là Bạc Liêu, do cảnh quan thiên nhiên hào phóng, với hệ sinh thái ngập mặn ven biển, gắn liền với môi sinh cho các loại cây như chà là, lâm đồ, tra, cóc…
Đặc biệt ở Bạc Liêu phải nói đến vườn chim, với diện tích hơn 100 ha thuộc địa danh xã Mỹ Thành cách trung tâm Bạc Liêu khoảng 6 km. Vườn chim Bạc Liêu rất phong phú và đa dạng nhiều chời cũng là để cho tâm hồn sảng khoái sau những ngày làm việc cực nhọc. Từ khi Công ty Du lịch chủng loại với gần 50 loài tập trung về làm tổ, mỗi năm chúng có thể sinh sôi tới hàng chục nghìn con (chủ yếu vào mua mưa). Với số lượng đàn chim đông như vậy chúng trú ngụ rất có tổ chức từng loại vào một số khu nhất định. Nơi đây đã thu hút được rất nhiều khách gần xa. Phần lớn du khách ạc Liêu được thành lập ngày 1 tháng 4 năm 1997, đã đưa ra dự án bảo vệ và phát triển tính đa dạng muốn đến tìm tòi bồi dưỡng thêm cho mình những kiến văn về cảnh quan thiên nhiên, đồng Bg sinh học đất ngập nước ở vườn chim Bạc Liêu.Đồng thời từ nay đến năm 2000, Công ty Du lịch Bạc Liêu cũng sẽ cho đầu tư mở rộng 2 khu du lịch sinh thái: Vườn còn và biển Bạc Liêu. Song song với việc trùng tu các khu di tích như nhà công tử Bạc Liêu. Với tiềm năng và điều kiện của tỉnh Bạc Liêu, hy vọng trong tương lai Du lịch Bạc Liêu sẽ là một điểm hết sức hấp dẫn khách thập phương…
Thấy ở đường 5…
Chính thức đưa vào sử dụng cuối năm 1998, quốc lộ 5 là một trong những tuyến đường bộ hiện đại nhất nước ta. Thế nhưng đây cũng là tuyến đường xảy ra nhiều hiện tượng vi phạm luật lệ an toàn giao thông nhất. Các vi phạm này đã dẫn đến nhiều vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, khiến có lúc quốc lộ 5 đã được ví như một “tử lộ”.
Những tháng gần đây, Ban chỉ đạo ATGT Trung ương đã ra chỉ đạo Ban chỉ đạo ATGT các tỉnh, thành Hà Nội, Hưng Yên, Hải Dương, Hải Phòng tăng cường giáo dục, kiểm tra xử lý vi phạm đồng thời triển khai nhiều biện pháp nhằm hạn chế các vi phạm ATGT. Nhờ đó trật tự giao thông đã có nhiều biến chuyển.Tuy nhiên trên thực tế, việc chấp hành luật lệ giao thông của người dân trên tuyến đường này đang là vấn đề rất bức xúc. Từ 16h-16h30 chiều ngày 22/6/1999 chỉ trong vòng 30km thuộc địa phận huyện Gia Lâm (Hà Nội) và huyện Mỹ Văn (Hưng Yên) phóng viên báo Tuần Du Lịch đã chớp được đủ các dạng vi phạm như: xe cơ giới đi ngược chiều và trái tuyến đường, phơi rơm rạ lấn đường dành cho xe thô sơ, xe chở cồng kềnh, nguy hiểm khi lưu thông, xe thô sơ nghênh ngang đi trên tuyến đường xe cơ giới, dừng xe tùy tiện đón trả khách ở nơi tập trung đông lưu lượng xe….
Không biết Ban chỉ đạo ATGT các tỉnh có tuyến đường quốc lộ hiện đại này đi qua nghĩ gì?
Nguyễn Thị Nga – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Phu Ket – Điểm du lịch lặn hấp dẫn nhất Châu Á

Ngày nay các tour du lịch lặn ở phía Nam – Thái Lan là loại hình hoạt động phiêu lưu mạo hiểm rất quen thuộc đối với du khách nước ngoài. Vài năm trước đây môn thể thao này chỉ mang tính chất địa phương.
Các khu vực lặn được du khách thừa nhận có khuynh hướng chuyển từ vùng biển Đỏ và Caribê sang Đông Nam Á. Ngày nay có những tín hiệu cho thấy Phuket là căn cứ cho các tour lặn chuyên nghiệp. Ngoài ra các địa danh Phi Phi, Krabi, Samui và Trang cũng là những vị trí lặn được thị trường quốc tế chấp nhận. Tuy nhiên, Phuket vẫn là địa danh đang dẫn đầu với các ưu thế như dễ tới bằng đường hàng không, các tiện nghi đầy đủ, nhiều cơ sở lặn chuyên nghiệp và việc thuê tàu lặn tương đối rẻ.
Giám đốc Cơ quan Du lịch Thái Lan (gọi tắt là TAT) tại Phuket, ông Anupharp Thirarath cho biết trong năm qua hoạt động lặn ở vùng biển Andaman là loại hình chủ yếu của 8,6% du khách tới thăm Phuket.
Mặc dù bộ môn lặn là một loại hình hoạt động với chi phí cao cho những người tham gia nhưng TAT dự đoán hàng năm số người tham gia sẽ tăng từ 5% – 7% và lĩnh vực này có thể mang lại nguồn thu vững chắc cho đất nước. Người ta dự đoán chi phí cho một ngày lặn của một người khoảng 9000 bath (tương đương 245 USD) bao gồm tiền thuê tàu và các đồ lặn.
Vào tháng 4/2000 Thái Lan đã được IRR chọn là nước chủ nhà của cuộc triển lãm lặn Châu Á. Cuộc triển lãm này có ba phần chính là: cuộc hội thảo, trung tâm giới thiệu các vị trí lặn và phòng trưng bày các thiết bị lặn.
Giám đốc điều hành công ty Fantasea Diver’s ông Jeroen Deknatel tin tưởng rằng các đảo Similan là những vị trí lặn có ưu thế mạnh để đưa Thái Lan thành một thị trường tour lặn quốc tế. Những đảo này là những vị trí lặn đẹp nhất ở Thái Lan. Phần lớn khách hàng của Công ty là người nước ngoài, người Thái Lan chỉ chiếm 1%. Khoảng 75% hoạt động kinh doanh tàu thuyền thu được từ việc thuê tàu của khách hàng Mỹ và Châu u. Trong vòng 5 năm qua ngành công nghiệp lặn đã phát triển một cách mạnh mẽ.
Những du khách nước ngoài đặc biệt người Singapore và Malaysia rất thích được ở những khách sạn có chất lượng cao tại Phuket. Họ mua các tour lặn ở Phi Phi và các vị trí mà đi đầu từ Phuket sang mất khoảng ba tiếng.
Phuket có mức giá cạnh tranh so với thị trường quốc tế và nới đây thường lôi cuốn những người lặn có nhiều kinh nghiệm muốn khám phá những vị trí lặn mới. Mặt khác, Samui lại là địa danh thích hợp cho những người mới bắt đầu tập lặn.
Những công ty lặn có trụ sở tại Phuket thường đưa ra các tour tới các đảo Similan, Phi Phi và Surin. Còn các công ty ở Samui lại đưa ra các tour tới lặn tại bãi biển quốc gia.
Các công ty lặn ở Phuket đang hy vọng ở thị trường Myanmar để mở ra những cơ hội mới cho việc kinh doanh lĩnh vực lặn trong vài năm tới. Quần đảo Mergui của Myanmar với hơn trăm đảo lớn nhỏ và đá ngầm là vị trí lý tưởng cho việc kinh doanh này.
Công ty Fantasea Diver là công ty lặn đầu tiên được Bộ Khách sạn và Du lịch thông qua vào năm 1997. Đó là những vị trí lặn như Đảo đá Western, Black Rock và những bãi ngầm ở Miến Điện. Công ty đưa vào hoạt động loại tàu với hành trình 9 ngày tới những vị trí này.
Hải Yến – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Đừng dừng lại ở tiềm năng…

Chắc chả mấy ai dám phủ nhận rằng: Nước ta có rất nhiều tiềm năng để phát triển du lịch nói chung và du lịch sinh thái nói riêng. Là một đất nước được thiên nhiên ưu đãi, sông dài, biển rộng, lắm tôm, nhiều cá, nhiều loại thủy, hải sản quý hiếm có giá trị kinh tế cao…; nhìn trên bản đồ có hai phần ba diện tích lãnh thổ là đất rừng… Việt Nam được đánh giá là quốc gia có tính đa dạng sinh học cao.
Thế nhưng, để biến cái tiềm năng còn ở dạng “thô” đó thành những sản phẩm du lịch hấp dẫn, thành “hành hóa” quả là còn khó khăn và nếu không cẩn thận, nhiều thứ ta cứ tưởng là tiềm năng vô tận sẽ mất đi rất nhanh… “Rừng vàng, biển bạc” cũng có nguy cơ cạn kiệt. Rừng nước ta tuy phong phú về chủng loại, nhưng khi bị khai thác không hợp lý thì nhanh chóng dẫn đến kiệt quệ. Tình trạng ô nhiễm môi trường, lụt, hạn và những diễn biến phức tạp của thiên tai mấy năm gần đây đều có nguyên nhân từ sự suy giảm đa dạng sinh học. Các loại động, thực vật quý đã từng có nhiều trong rừng, nay trở thành vô cùng quý hiếm, thậm chí bị xem là tuyệt chủng. Nước dùng cho sinh hoạt hàng ngày còn trở thành “quý hiếm”.v.v… Mặt khác, các vụ vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng ngày càng gia tăng, làm ảnh hưởng không nhỏ đến tài nguyên và môi trường sinh thái. Những cái đó đang trực tiếp đe dọa sự phát triển bền vững nền kinh tế quốc dân nói chung, ngành du lịch nói riêng cần có những giải pháp khắc phục hữu hiệu.
Mới đây, Tổ chức Du lịch thế giới dự báo cho biết: Du lịch sinh thái là loại hình du lịch mới xuất hiện nhưng có tốc độ phát triển cao và có xu thế ngày càng chiếm được sự quan tâm của nhiều người bởi nó là loại hình du lịch tự nhiên, có trách nhiệm hỗ trợ cho các mục tiêu bảo tồn thiên nhiên. Sự phát triển du lịch sinh thái dựa vào khai thác hợp lý các tiềm năng tự nhiên đã và đang mang lại những nguồn lợi kinh tế to lớn góp phần tích cực vào sự phát triển du lịch nói riêng và phát triển kinh tế xã hội của các quốc gia nói chung. Trong những năm tới du lịch sinh thái, giải trí của các nước thuộc khu vực Đông Nam Á, Châu Á – Thái Bình Dương và Nam Á sẽ là lĩnh vực có tốc độ tăng trưởng cao và nhanh hơn cả so với các hoạt động du lịch khác, đặc biệt trong lĩnh vực du lịch văn hóa, giải trí thì khía cạnh quan trọng là các yếu tố về vật chất và kỹ thuật. Ngành du lịch cũng đang triển khai 6 chương trình hành động quốc gia về du lịch và tổ chức các sự kiện du lịch việt nam năm 2000. Thiết nghĩ: Đã đến lúc mỗi một nhà quản lý, mỗi một cán bộ, nhân viên trong ngành du lịch cũng phải làm một điều gì đó để việt nam đúng là điểm đến của thiên niên kỷ mới, nhằm thực hiện thắng lợi chương trình quốc gia đã đề ra, góp phần đưa tiềm năng tài nguyên phong phú vốn quý của đất nước vào sự nghiệp phát triển ngành nói riêng và phát triển kinh tế xã hội nói chung trên quan điểm bảo tồn và phát triển bền vững. Điều quan trọng cần thiết là phải hành động chứ không phải chỉ nhắc đến hai chữ “tiềm năng” bởi lẽ từ tiềm năng đi tới hiệu quả khai thác là cả một chặng đường đầy gian nan vất vả, vô cùng khó khăn. Đòi hỏi phải đầu tư, cần có tiền tỷ, mà tiền thì còn thiếu nhiều lắm, phải đi vay hoặc dựa vào sự “hào phóng” của bè bạn .v.v.. Mặt khác, đâu phải cứ có tiền là xong? Phải có trí tuệ, có đội ngũ cán bộ quản lý có tâm, đủ tầm, dám làm và cả dám chịu trách nhiệm…, biết hoạch định kế hoạch lâu dài mới có hiệu quả, mới có “của ăn, của để” mà trở nên giàu có, mà trả nợ vốn đi vay … Nếu không, tiền rừng, bạc biển rồi cũng hết bởi “miệng ăn, núi lỡ ”. Một khi chỉ thích nói đến tiềm năng mà hãy còn ít nghĩ một cách cụ thể, sát với thực tế và không biết phát huy nội lực để biến cái vốn quý đó thành sức mạnh cụ thể thì tiềm năng chỉ dừng lại ở “tiềm năng”.
Phạm Tân – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Nhân dân miền Tây Nam Bộ vẫn ghi ơn Thoại Ngọc Hầu

Ngày nay, khi khách du lịch ngồi trên tàu, đò hay những chiếc vỏ lãi xinh xắn ngang dọc một vùng châu thổ sông Tiền sông Hậu trong tứ giác Long Châu Hà đến tận biên giới Campuchia để thăm thú cảnh và người miền tây Nam Bộ, hẳn ít người biết rằng cha ông ta đã phải mất 45 năm dừng lại bên này tả ngạn sông Tiền trước khi sang được bờ bên kia và sau đó bao nhiêu mồ hôi và máu đã tuôn chảy để có được một miền Tây tươi đẹp hôm nay. Một trong những người có công đầu mở cõi, khai hoang lập ấp thuần hóa và bảo vệ trọn vẹn miền đất ấy là Thống chế khâm sai Thượng đạo đại tướng quân Ngọc Hầu Nguyễn Văn Thoại. Ông sinh ngày 26 tháng 11 năm Tân Tỵ năm 1761 tại huyện Diên Phước tỉnh Quảng Nam. Từ năm 23 tuổi ông đã hộ giá Nguyễn Ánh sang Xiêm và từ đó bắt đầu một cuộc đời năm chìm bảy nổi và lập được những công trạng không thua kém bất kỳ ai trong đám khai quốc công thần của nhà Nguyễn. Trước ngày vua Gia Long lên ngôi, ông là người từng nhiều lần qua lại hai nước Xiêm và Lào để giúp chúa Nguyễn trong mưu đồ dựng nghiệp. Ngay trong năm đầu tiên của triều đại nhà Nguyễn, ông được thăng chức Khâm sai, Thống binh từ Nam Bộ được điều ra làm Trấn thủ Lạng Sơn có lẽ ông là một vị tướng có kinh nghiệm bảo vệ vùng biên ải sau đó lại được triệu về Nam khi tình hình vùng đất mới không ổn định. Và một thời kỳ mới, một cơ hội mới đã đến với Thoại Ngọc Hầu, con người của công cuộc chấn hưng và bảo vệ vùng đất mới giàu có nhằm yên nước, yên dân. Năm Gia Long thứ 16 năm 1817 ông được cử làm Trấn thủ toàn xứ Nam Kỳ lúc đó chia làm 6 tỉnh gồm Biên Hòa, Gia Định, Định Tường miền Đông và Long Hồ, An Giang, Đông Xuyên thuộc miền Tây. Chỉ một năm sau, ông huy động dân binh đào kênh Đông Xuyên thành công lập chợ, đắp đường sá… làm thay đổi rất lớn bộ mặt của miền này. Để ghi nhớ công trạng đó, thể theo nguyện vọng của nhân dân trong vùng, ngay sau đó vua Gia Long đã cho phép lấy tên ông đặt tên cho những công trình quan trọng này là Kinh Thoại Hà, chợ Thoại Hà, huyện Thoại Sơn và một điều hiếm xảy ra trong lịch sử, vua đã cho phép gọi quả núi Sam nổi tiếng trong vùng là Thoại Sơn. Cũng trong năm ấy ông cho đào kênh Vĩnh Tế nối liền châu Đốc với Hà Tiên dài 90 km tương đương với chiều dài kênh Suez nối Hồng Hải với địa Trung Hải rộng đủ thuyền lớn qua lại. Đây thực sự là một công trình vĩ đại so với trình độ đào kênh thủ công thời đó. Thoại Ngọc Hầu và những người dân binh đã phải chiến thắng bệnh tật thú dữ, đói khát và đủ mọi gian lao, khó nhọc và nguy hiểm của một vùng đất rộng người thưa. Chính nhà vua đã lần nữa ghi công và thưởng ông bằng việc cho phép lấy tên người vợ chánh thức của ông là Châu Thị Tế đặt tên cho con kênh vĩ đại này là kênh Vĩnh Tế. Một con kênh quan trọng khác nhau sau đó được đào cũng dưới sự trông coi của Thoại Ngọc Hầu là Kênh Vĩnh An dài 17 km nối liền sông Tiền với sông Hậu ở nơi gần nhất. Thoại Ngọc Hầu đã làm được quá nhiều việc trong cuộc đời 68 năm của mình. Ông là một tướng lĩnh cầm quân mở cõi và giữ cõi có những chiến công hiển hách, một chiếc lược gia kinh tế táo bạo và nhìn xa trông rộng được thể hiện trong những chủ trương khai phá vùng đất mới đặc biệt trong việc xây dựng những công trình giao thông đường có quy mô vào loại lớn nhất đồng bằng sông Cửu Long. Kênh Vĩnh Tế , Vĩnh An đã đưa hai con sông Mẹ của miền châu thổ sông Cửu Long nối liền nhau, đã kéo liền đất Hà Tiên xa xôi và hoang hóa của Mạc Thiên Tứ vào vòng tay của Tổ Quốc đã được vua Tây Sơn và sau đó vua Gia Long thống nhất thành một mối. Sinh vào năm 1761 ở Quảng Nam và mất năm 1829 tại Châu Đốc, Thoại Ngọc Hầu là biểu tượng cho hình ảnh những con người xuất chúng thời xưa, tuy quyền cao chức trọng nhưng đã lấy dân, lấy nước làm trọng, để lại cho con cháu những công trình làm nên sự thịnh vượng không chỉ cho thời đại ông mà mãi cho muôn đời sau. Những núi những sông mang tên ông vẫn còn đó dù thời thế đã nhiều dâu bể. Nhân dân miền Tây Nam Bộ vẫn ghi ơn Thoại Ngọc Hầu. Lăng mộ ông hiện nằm dưới chân núi Thoại Sơn, một điểm du lịch nổi tiếng với ngày hội Bà Chúa Sứ lớn nhất Nam Bộ có thể so sánh với Hội Chùa Hương ở miền Bắc. Không chỉ nhân dân địa phương mà khách du lịch đến đây đều thắp hương tưởng nhớ Thoại Ngọc Hầu, một con người đã sống một cuộc đời sôi động và đầy công trạng với nhân dân với nước.
Dạ Ngân-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Những hạt sạn thạch anh

Để câu chuyện thêm huyền bí và linh thiêng, người ta còn kể rằng, trong số những con voi này có một con không chịu quay đầu vào đền mà lại quay về hướng bắc nên đã bị các vua Hùng chém đầu. Đền các vua Hùng được xây dựng trên một quả núi, có độ cao trên 100 mét. Muốn đi tới đền Thượng ở trên đỉnh núi, du khách phải leo 296 bậc xây bằng gạch đá. Đứng ở đền Thượng nhìn ra xung quanh, ta thấy có nhiều quả đồi bát úp, khum khum hình lưng voi hướng về đền thờ Tổ. Đây là một hiện tượng tự nhiên, và để tỏ lòng tôn kính các Vua Hùng, nhân dân ta tưởng tượng là một đàn voi chầu quanh đền. Vậy tại sao các đồi ở đây lại có dạng hình con voi? Tại sao các chú voi này lại hướng về đền thờ các vua Hùng? Các nhà địa chất, đại mạo giải thích hiện tượng trên như sau: Đền thờ các vua Hùng nằm rộng một vùng núi có tuổi cổ nhất ở Việt Nam tuổi Ác Khây và cấu tạo chủ yếu bởi các đá như phiến thạch mica, gơnai, micmalit, và nhiều mạch granit. Đặc điểm của những đá cổ nói trên là khi phong hóa ra thành lớp đất bề mặt thường để lại rất nhiều sản thạch anh có độ cứng hơn sát nên chúng tồn tại rất lâu trong đất. Ngoài ra cũng thấy nhiều vảy mica đen, mica trắng ở trong đất. Những hạt sạn thạch anh những vảy mica góp phần làm cho đất trở nên xốp vì sự thay đổi nhiệt độ ngày đêm làm cho các hạt sạn thạch anh, vảy mi ca và đất giãn nở không đều. Do tính tơi xốp của lớp đất, tạo nên nguồn nước ngầm phong phú. Ở những vùng này, người ta chỉ cần đào ở chân đồi một giếng nhỏ sâu không quá 1 mét mà nước lúc nào cũng đầy tràn qua miệng giếng. Lượng nước ngầm phong phú lại có tác dụng làm cho đất đá ở dưới sâu bị mục nát nhanh vào tạ nên một lớp vỏ phong dầy. Vào mùa mưa toàn bộ quả đồi bị xũng nước. Lớp đất trên mặt bị tăng trọng lượng và bị dịch chuyển nhẹ về phía chân đồi. Hiện tượng này trong khoa học người ta gọi là hiện tượng đất bò. Hiện tượng đất bò có thể đấy các cây ngả về phía chân đồi. Ở vùng Phú Thọ, Yên Bái có nhiều cây cọ lúc đầu bị đổ nghiêng như vậy và về sau chúng lại uốn ngọn lên để trở thành những cây có thân cong hình lưỡi kiếm. Hiện tượng đất bò là một hiện tượng chuyển động, phân phối lại vật chất trên sườn các quả đồi và cuối cùng dạng vật chất đó được ổn định dưới dạng cong khum giải thích các đồi ở xung quanh đền thờ vua Hùng. Ở tả ngạn sông Hồng ta có dãy núi kéo dài từ Lào Cai về tới Phú Thọ giáp sông Lô. Trên dãy núi này có nhiều địa hình núi đồi có dạng khum khum hình lưng voi. Vấn đề các đồi có dạng hình con voi châu đầu vào đền thờ các vua Hùng có thể giải thích như sau: Nhìn trên bản đồ địa hình, ta thấy đền thờ các vua Hùng nằm trên một đỉnh núi thuộc đường phân hủy giữa sông Thao. Mới đầu các dòng chảy từ trên đỉnh núi đi xuống chia cắt vùng này thành cách dãy đồi có dạng hình phóng xạ mà tâm là đền Thượng ngày nay. Về sau các dãy đồi lại bị chia cắt thành những quả đồi riêng lẻ, song chúng vẫn giữ được hướng chung, hướng vào đỉnh núi và do đó ngày nay có hình ảnh một đàn voi quy tụ vào đền Hùng. Còn một chú voi ngang bướng vị các Vua Hùng chặt đầu thì có thể đó là hiện tượng trượt đất làm mất hẳn một bộ phận của quả đồi và nhân dân ta vốn giàu trí tưởng tượng đã gán tội bướng bỉnh cho chú voi này. Hiện tượng trượt đất vốn rất dễ xảy ra ở các vùng cấu tạo bởi các đá cổ kết tinh. Rồi đây sẽ còn nhiều chú voi khác bị chặt đầu hoặc chặt đuôi.
Lê Trọng Túc-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Quỹ động vật Hoang dã thế giới của Đan Mạch

Ngày 16 tháng 4 năm 2000 là ngày sinh nhật lần thứ 60 của nữ hoàng Đan Mạch Margrethe II, vị Nữ hoàng luôn được dân chúng bình chọn là người đứng đầu danh sách những người được mến mộ khi nói đến sự thanh lịch, kiến trúc, khả năng nghệ thuật và năng khiếu tiếp xúc với thần dân luôn gây được sự chú ý. Ở một đất nước nơi có nhiều đảng phái chính trị hiện có khoảng 10 đảng điều đó cho thấy là Nữ hoàng luôn được ủng hộ rằng chưa bao giờ trong vòng 25 năm trị vì ngôi nữ hoàng của mình lại biểu hiện của bất kỳ một phong trào nhỏ nào đòi thành lập một đảng phái tuyên bố mục đích của mình là đưa ra một nền cộng hòa. Trong thời gian trị vì của mình, Nữ đã chứng kiến đất nước của mình phát triển từ một nước chịu phong tỏa chính trị trong thời kỳ chiếm đóng 1940 đến năm 1945 thành một quốc gia có vị trí hàng đầu thế giới về truyền thống dân chủ và nhân quyền. Trong khuôn khổ quốc gia mình, Đan Mạch đã tiến lên từ một nhà nước bình thường thành một nhà nước thịnh vượng. Trước khi chuẩn bị lên ngôi, bà đã kết thúc những chương trình học tập phong phú của các trường đại học ở Đan Mạch, Anh và Pháp. Chương trình đào tạo chính là khoa học chính trị, nhưng vị công chúa này cũng có niềm đam mê về khảo cổ học. Khi tạm lưu trú ở Anh, bà đã gặp Bá tước Henri Laborde de Monpezat người sau này đã làm việc ở đại sứ quán Pháp và sáu năm sau trở thành chồng của Nữ hoàng. Bá tước Henri Laborde de Monpezat sinh ra ở Pháp nhưng trải qua hầu hết thời thơ ấu của mình tại Hà Nội, nơi mà sau này ông đã dự thi tốt nghiệp cấp ba. Ông có bằng văn học Pháp và ngôn ngữ Phương Đông tiếng Trung và tiếng Việt, ông đã từng là một dịch giá ông còn làm một số công việc khác như sáng tác thơ, viết tiểu sử và viết sách về nghệ thuật nấu ăn. Ông vẫn liên lạc với bạn mình ở Hà Nội, tháng 3 nă 1999, vị thái tử Phu Quân đã đến thăm Việt Nam với tư cách là chủ tịch của Quỹ động vật Hoang dã thế giới của Đan Mạch. Công việc là cái tên nữ Hoàng Margrethe II tự gọi mình. Bà thường dẫn đầu các đoàn thương mại và văn hóa, thảo luận hăng hái với các vị đứng đầu của các quốc gia nước ngoài, các nhà khoa học, nhân văn và nghệ sĩ. Thứ tư hàng tuần Thủ tướng và các vị bộ trưởng lại báo cáo tóm tắt với Nữ hoàng về những vấn đề của nhà nước. Vì thế, mặc dù thực tế Bà không tham gia vào đời sống chính trị của quốc gia, nhưng Bà là một trong những quan sát viên chính trị hiểu biết nhất trong đất nước. Bài phát biểu của Nữ hoàng luôn biểu lộ được khả năng đặc biệt của Nữ hoàng làm cảm động trái tim của thần dân của mình. Ngoài những buổi lễ kỷ niệm và chính thức như các cuộc thăm viếng nhà nước, khai mạc và các sự kiện từ thiện, nữ hoàng cũng còn là một nghệ sĩ hoàn mỹ. Bà đã thiết kế trang phục và trang trí trong nhà hát Hoàng cung thiết kế tem kỷ niệm lần thứ 50 ngày giải phóng Đan Mạch, tự thiết kế chữ lồng cho riêng mình và các con trai mình cũng như vòng hoa trang hoàng cổng của các vườn quốc gia. Bà cũng thiết kế trang phục người phục vụ trong hoàng gia và là một họa sĩ theo trường phái ấn tượng. Vào dịp năm mới, bài phát biểu diễn của Nữ hoàng trên vô tuyến truyền hình hay radio luôn được người dân đặc biệt chú ý và đây là một trong những sự kiện vô tuyến truyền hình được hâm mộ nhất trong năm. Bài phát biểu của Nữ hoàng luôn biểu lộ được khả năng đặc biệt của Nữ hoàng làm cảm động trái tim của thần dân của mình. Bà nói bằng tiếng nói của họ, đôi lúc đón trước ý của họ bằng những chủ đề về dân tộc và đạo đức mà ngay lập tức khiến người nghe phải chú ý. Nữ hoàng Margrethe II của Đan Mạch có khả năng làm lay chuyển người dân của mình nhiều hơn hẳn các chính trị gia có thể làm được trong cả năm.
Lê Tuyết Lan -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Một lần đền với hội Gióng

Trên một mô đất dựng một bàn thờ. Đám rước kéo đến. Ngựa và binh khí cờ quạt được tu cả ở đây. Các ông Hiệu chiêng, Hiệu trống, Hiệu tiểu cổ cầm cờ lệnh đến tập trung quanh các chiếu ấy. Tiếp đó ông Hiệu cờ tiến vào chiếc chiếu ở gần bàn thờ, ông hất đi chiếc bát và tờ giấy tức là vượt qua núi qua mây, rồi đứng vào giữa chiếu nhảy. Sáu đó phất cờ từ phải sang trái 3 lần.Và cứ thế làm tiếp với 2 chiếu còn lại. Khi làm xong ở cả 3 chiếc chiếu tức là giặc n bị đánh bại. Thế nhưng sau trận đánh thứ nhất, bọn giặc lại chỉnh đốn được quân, và đánh trở lại. Trận thứ hai được diễn ra.Tại trận đánh này các động tác cũng như ở trận đánh thứ nhất nhưng chỉ khác là lần này lá cờ sẽ được phất từ trái sang phải để đủ linh nghiệm làm cho quân địch đại bại. Cuộc chiến lần thứ hai thắng lợi, đất nước thanh bình. Đứng trước toàn cảnh quần thể di tích đền gióng, chúng tôi cảm nhận được ngay vẻ đẹp cổ kính và linh thiêng. Người dân Phù Đổng kể lại rằng hàng năm cứ đến hôm trước của ngày lễ hội họ lại như thấy Thánh gióng bay từ trời xuống. Ngài cưỡi trên con ngựa sắt bay đi khắp các làng để trừ hiểm họa, ban phước lành cho người dân. Họ như cảm nhận được tiếng nói trầm ấm của người. Ngài chỉ ẩn hiện trong giây lát rồi lại bay về trời. Có lẽ vì thế mà nơi đây chỉ cách trung tâm của thủ đô 10 km nhưng khi vừa đặt chân tới ta sẽ cảm nhận thấy ngay được vẻ bình yên, êm ả. Nó không xô bồ, hỗn tạp như các vùng đất ở ven đô. Đó chính là niềm tự hào đặc biệt mà các địa phương khác không dễ gì có được.
Cách đây đúng 5 năm, ngày 17 tháng 12 năm 1994, chúng ta đã đón nhận một sự kiện văn hóa có ý nghĩa hết sức quan trọng: Vịnh Hạ Long được Tổ chức Unesco công nhận là Di sản thiên nhiên thế giới. Đây là lần đầu tiên vương miện này được trao cho Việt Nam và Hạ Long đã vinh dự được đón nhận danh hiệu cao quý này. Còn nhớ, khi tin vui này được điện báo từ thành phố Phu két miền Nam Thái Lan, biết bao người đã xúc động bởi niềm vui lớn, bởi đã dự liệu trước nhưng vẫn bất nghờ. Chúng ta cũng còn nhớ, ngày 25 tháng 4 năm 1995, cả thành phố Hạ Long đã xuống đường trong ngày hội lớn đón nhận bằng của Unesco trao cho Hạ Long cùng với sự kiện Chính phủ quyết định thành lập Thành phố Hạ Long trên cơ sở thị xã Hòn Gai cũ. Không nghi ngờ gì, đây là hai trong số những sự kiện chính trị – văn hóa lớn của vùng đất chúng ta trong Thế kỷ này.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.