Chất liệu quần áo cho bảo vệ

 Chất liệu quần áo cho bảo vệ

Thiết bị bảo vệ cá nhân (PPE) bao gồm Quần áo bảo vệ, mũ bảo hiểm, kính bảo hộ, hoặc các trang phục khác, thiết bị được thiết kế để bảo vệ cơ thể của người mặc khỏi bị tổn thương hoặc nhiễm trùng. Các mối nguy hiểm cần phải được trang bị bằng thiết bị bảo hộ bao gồm: vật lý, điện, nhiệt, hóa chất, và các hạt vật chất độc có trong không khí. Thiết bị bảo vệ có thể được đeo cho các mục đích an toàn đảm bảo sức khỏe nghề nghiệp công việc liên quan, cũng như các môn thể thao và các hoạt động giải trí khác. Bộ bảo vệ áp dụng áp dụng loại quần áo,miếng đệm, bảo vệ, khiên, hoặc mặt nạ.

Đọc tiếp Chất liệu quần áo cho bảo vệ

Ý nghĩa của áo cờ đỏ sao vàng trong mỗi chuyến đi

 

Với mỗi người con của đất nước Việt Nam, tình yêu Tổ quốc là một điều thiêng liêng không thể thiếu, nó thể hiện trên nhiều phương diện khác nhau. Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng luôn phấp phới trong trái tim với niềm tự hào dân tộc. Không phải ngẫu nhiên mà chiếc áo cờ đỏ sao vàng cũng là trang phục được đông đảo mọi người sử dụng trong nhiều dịp, đặc biệt là khoác lên mình trong mỗi chuyến đi.

Đọc tiếp Ý nghĩa của áo cờ đỏ sao vàng trong mỗi chuyến đi

Du lịch trên đảo Hòn Lao – Phần 2

Nếu để ý bạn sẽ thấy những cây dưa trên đảo không có quả bởi vì lũ khỉ ở đây quấy nhiễu quá khiến chúng không thể ra hoa kết trái. Nhưng dừa cùng với các loại cây khác trên đảo đã đem đến cho nơi đây một màu tươi mát, tạo ra một vùng sinh thái hoang sơ đầy hấp dẫn.

Đọc tiếp Du lịch trên đảo Hòn Lao – Phần 2

Du lịch trên đảo Hòn Lao – Phần 1

Đi ca nô du lịch của hang Long Phú chừng 30 phút qua vịnh Nha Phu thì chúng tôi tới Hòn Lao. Đảo nhỏ, ven bờ là những lều tranh bên bãi tắm trắng phau. Mấy chú voi đủng đỉnh tung vòi. Đàn khỉ đông đảo ào ào chạy ngang qua và nếu bạn vứt ra thứ gì ăn được chúng chộp rất nhanh những vẫn không quên nghiêng mình như đáp lễ.

Đọc tiếp Du lịch trên đảo Hòn Lao – Phần 1

Du lịch biển Quảng Bình “Để du khách thoải mái vẫy vùng” – Phần 2

Thực ra, đến Quảng Bình, sau khi thăm động Phong Nha, nếu không tắm biển (ít nhất một lần), khách du lịch cũng chẳng biết đi đâu, làm gì… bởi sản phẩm du lịch nơi đây còn nghèo, ngay cả các hoạt động dịch vụ du lịch biển như du thuyền câu cá, lặn tìm san hô, căm trại dã ngoại ven biển, tham dự các lễ hội “cầu mùa”, “rước cá ông”… cũng chưa được khai thác và tổ chức thành các sản phẩm du lịch, hay khu du lịch phía Bắc của tỉnh với thắng cảnh Đèo Ngang, đền thờ công chúa Liễu Hạnh, Vũng Chùa – Hòn La, đảo Chim cũng chưa được xúc tiến đầu tư để thực sự trở thành những điểm du lịch. Để du lịch biển Quảng Bình phát triển, trước hết ngành du lịch của tỉnh cần chú ý đến tính chất độc đáo, hấp dẫn của nguồn tài nguyên tự nhiên, cơ sở hạ tầng và dịch vụ giải trí, cần tạo ra những sản phẩm du lịch biển hấp dẫn du khách và mang tính cạnh tranh cao. Du lịch biển hiện nay rất được các tỉnh, thành phố có biển trong cả nước chú trọng. Ngay ở gần Quảng Bình, Nghệ An đang tập trung cho du lịch biển Cửa Lò; Hà Tĩnh đang xây dựng bãi biển Thiên Cầm thành khu du lịch biển nổi tiếng trong khu vực; Huế, Đà Nẵng cũng vậy. Còn ở Quảng Bình, du lịch biển bao giờ phát triển để ngày càng hấp dẫn du khách? Cần thấy rằng, nếu được chú trọng, du lịch biển sẽ là đòn bẩy cho nghề khai thác và chế biến thủy sản phát triển, góp phần đẩy nhanh việc phát triển các loại hình dịch vụ ở các xã vùng biển. Để làm được điều này, nhất thiết phải có định hướng cụ thể và sớm đầu tư để phát triển du lịch biển theo nhiều phương thức (mà phương thức công ty xây dựng tổng hợp Trường Thịnh đã thực hiện để khai thác có hiệu quả là một ví dụ). Nhu cầu của khách du lịch biển ngày càng cao và du khách đến Quảng Bình ngày càng nhiều. Để họ được thỏa mãn vẫy vùng thì không thể chỉ có mỗi chuyện ăn – tắm – nghỉ.

Đọc tiếp Du lịch biển Quảng Bình “Để du khách thoải mái vẫy vùng” – Phần 2

Du lịch biển Quảng Bình “Để du khách thoải mái vẫy vùng” – Phần 1

Tiềm năng du lịch biển (DLB) của Quảng Bình rất phong phú. Nơi đây có bờ biển dài 126km thường xuyên bồi tụ và mài mòn xen kẽ. Ngoài khơi có nhiều đảo nhỏ, trong đó Hòn Gió được gọi là đảo Chim vì có rất nhiều chim sinh sống. Dọc theo bờ biển có 5 con sông lớn và đặc biệt có vịnh Hòn La đang được xây dựng thành cảng biển nước sâu cho tàu hàng chục tấn vào ra và một khu kinh tế biển tại đây cũng đã được khởi công. Biển Quảng Bình có nhiều bãi tắm đẹp như Nhật Lệ, Đá Nhảy, Roòn, Quảng Đông. Hơn nữa, vùng biển của tỉnh hiện có những di tích lịch sử văn hóa đã được xếp hạng như Lũy Trường Sa, đồn Sa Chùy, thắng cảnh Lý Hòa, các làng biển Cảnh Dương, Bảo Ninh anh hùng và các yếu tố nhân văn giàu bản sắc văn hóa dân tộc của cộng đồng dân cư ở các vùng duyên hải cũng là thế mạnh cho du lịch biển Quảng Bình phát triển. Trước đây, các bãi tắm ở Quảng Bình hầu như chưa được đầu tư để xây dựng cơ sở hạ tầng, chưa chú trọng khâu cứu hộ, cứu nạn… nên có rất ít khách ngoại tỉnh đến. Sau năm 2000, mọi việc đã đổi khác. Một con đường đẹp rộng rãi đầy ánh sáng chạy từ trung tâm thị xã Đồng Hới ra tận bãi biển Quang Phú, kè biển, sông Nhật Lệ và hàng loạt khách sạn, nhà nghỉ phục vụ du khách đã được đầu tư xây dựng ven biển. Đặc biệt, Bảo Ninh là nơi có vị thế rất thuận lợi để phát triển thành khu du lịch lý tưởng hiện đang được đầu tư phát triển thành làng du lịch với diện tích trên 200ha. Tại đây, công ty xây dựng tổng hợp Trường Thịnh đã bỏ ra trên 200 tỷ đồng để xây dựng khu du lịch Mỹ Cảnh. Theo dự kiến, tới tháng 2/2005, khu du lịch được bố cục khá hài hòa với thiên nhiên này sẽ được đưa vào sử dụng với nhiều chức năng như khu khách sạn, khu nghỉ dưỡng, khu du lịch sinh thái, công viên, khu thể thao, làng chài… và thực sự trở thành điểm đến hấp dẫn của du khách thập phương. Nếu trên 80% lượng khách quốc tế đến Việt Nam không bỏ qua du lịch biển thì khi tới Quảng Bình số du khách có nhu cầu tắm biển chiếm gần 90%.

Đọc tiếp Du lịch biển Quảng Bình “Để du khách thoải mái vẫy vùng” – Phần 1

Đánh thức tiềm năng du lịch Sơn La – Phần 2

Hoạt động du lịch – dịch vụ ở Sơn La mới dừng ở việc khai thác  tiềm năng du lịch sẵn có và thiên về đầu tư vào các nhà hàng, khách sạn, nhưng chất lượng và quy mô nhỏ lẻ, phương thức kinh doanh đơn điệu, chỉ là nơi ăn nghỉ của khách, ngay tiềm năng du lịch sẵn có cũng chưa được khai thác là bao. Bởi vậy, có người đã ví tiềm năng du lịch Sơn La như “nàng công chúa ngủ quên trong rừng”. Vấn đề là làm thế nào để đánh thức “nàng” dậy. Đây cũng chính là một định hướng quan trọng trong cơ cấu phát triển kinh tế – xã hội đã được ghi trong Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh Sơn La lần thứ XI. Đặc biệt nếu so sánh với một số tỉnh xung quanh như Điện Biên, Lào Cai, Yên Bái, Hòa Bình thì việc đầu tư cho ngành kinh tế du lịch dịch vụ ở Sơn La còn quá chậm, chưa tương xứng với tiềm năng của một vùng đất giàu đẹp ở Tây Bắc.
Đọc tiếp Đánh thức tiềm năng du lịch Sơn La – Phần 2

Đánh thức tiềm năng du lịch Sơn La – Phần 1

Với điều kiện tự nhiên khá đa dạng và đặc sắc, lại là nơi thể hiện đạm nét bản sắc riêng về văn hóa thông qua phong tục, tập quán, lối sống lâu đời… của cộng đồng đan cư đồng bào Thái, Mông, Mường, Dao…, nhưng tiềm năng du lịch Sơn La vẫn hoặc chưa được nhận thức đầy đủ, hoặc đang được khai thác, sử dụng nhưng chưa hợp lý. Tỉnh Sơn La cần một chiến lược để đánh thức những tiềm năng này. Sơn La – Vùng đất giàu tiềm năng du lịch. Có lần, nhà nghiên cứu văn hóa dân gian, giáo sư tiến sĩ Tô Ngọc Thanh nhận xét rằng: “Sơn La, Tây Bắc là một trong những vùng đất đặc sắc, giàu có các giá trị văn hóa vào loại bậc nhất nước ta…”. Với nhiều nhà kinh tế, Sơn La còn là vùng đất giàu tiềm năng để phát triển ngành kinh tế du lịch, bởi đay sẽ là điểm đến hấp dẫn của du khách trong nước và quốc tế nếu nó được đầu tư và phát triển đúng hướng. Sơn La nằm ở vị trí trung tâm của khu vực Tây Bắc – nơi có dãy núi Phan Xi Phăng trong dãy Hoàng Liên Sơn thoải dần qua Sơn La theo hướng Tây Bắc, cùng với kiến tạo địa chất đá vôi, hình thành nhiều hang động tự nhiên. Sơn La có hai con sông lớn là sông Đà và sông Mã, cùng hàng nghìn sông, suối len lỏi qua những ngọn núi cao, qua hai cao nguyên lớn Mộc Châu và Nà Sản, tạo ra những ngon thác đẹp cùng một vùng đất màu mỡ. Thời tiết mát mẻ, cảnh sắc núi non, làng bản hòa quyện với thiên nhiên làm cho cuộc sống của người dân gần gũi, mến khách và dễ hòa đồng. Sơn La còn là một tỉnh miền núi biên giới nghèo, đời sống nhân dân gặp nhiều khó khan, song chính ở đó lại là nơi có nên văn hóa đạc sắc nhất là các lễ hội văn hóa dân gian giàu bản sắc tồn tại từ lâu đời… Đây là những tiềm năng lớn để tỉnh phát triển du lịch.
Hiện trạng đầu tư và những vấn đề cần quan tâm. Hiện Sơn La đang được Tổng cục Du lịch xếp vào diện ưu tiên II trong chương trình hành động Quốc gia về du lịch. Hai năm qua, Sơn La đã xây dựng được chương trình phát triển du lịch, xây dựng xong danh sách các điểm du lịch. Bước đầu các điểm du lịch văn hóa lịch sử được đầu tư, tôn tạo như: Nhà ngục Sơn La, đền vua Lê Thái Tông (Mộc Châu) hồ Tiền Phong, khu nước nóng bản Mòng (thị xã Sơn La)… Tuy nhiên, nhìn chung các điểm du lịch ở Sơn La chưa được quan tâm đầu tư một cách bài bản, mà còn nặng nề tự phát, do dân bung ra khai thác là chính, chưa có cơ chế và sự quản lý cụ thể. 

Đọc tiếp Đánh thức tiềm năng du lịch Sơn La – Phần 1

Thử tìm hướng đi phù hợp – Phần 2

Núi Thiên Ấn sẽ trở thành điểm du lịch độc đáo, ngoài ngôi chùa cổ, giếng nước, ngôi mộ cụ Huỳnh Thúc Kháng, khi nào giải quyết được đủ nước, điện phục vụ du khách và có công trình nghỉ mát, có dịch vụ đáp ứng yêu cầu của khách vãng lai… Thứ ba, với điều kiện trước mắt, cần lấy du lịch nội địa làm mục tiêu chính, không quá trông chờ vào khách quốc tế. Cần tổ chức các hành trình du lịch trong tỉnh và liên tỉnh để tham quan danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử. Xây dựng các điểm vui chơi, giải trí với quy mô đáp ứng nhu cầu của nhân dân địa phương. Tổ chức các bãi tắm biển đảm bảo an toàn cho khách. Xây dựng nhà nghỉ, khách sạn kết hợp giữa dân dã và cao cấp phù hợp với mức sống của các tầng lớp nhân dân, giữa nhu cầu của khách trong nước và quốc tế. Khi khu công nghiệp Dung Quất và khu kinh tế mở Chu Lai hoạt động nhộn nhịp thì có khả năng khách quốc tế sẽ đến ngày càng nhiều. Chúng ta còn nhớ 15 – 20 năm về trước, cả nước ta chưa có nhiều khách du lịch nước ngoài kể cả thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội. Lúc đó, du lịch nội địa là chủ yếu. Du lịch nội địa mà thu hút được nhiều khách thì doanh thu cũng sẽ rất lớn, lợi nhuận cũng không nhỏ. Du lịch ở huyện thì mấy khi có khách nước ngoài, nhưng không vì thế mà không tổ chức du lịch. Du lịch nội địa còn nhằm mục đích nâng cao đời sống tinh thần cho nhân dân, nâng cao dân trí. Để tạo điều kiện cho du lịch phát triển, cần tăng cường công tác quản lý nhà nước. Trong lúc Quảng Ngãi chưa có Sở Du lịch, cần tăng cường các bộ phận (phòng) và đội ngũ cán bộ quản lý du lịch trong Sở Thương mại và Du lịch để đủ sức làm tốt nhiệm vụ tham mưu về quy hoạch, kế hoạch, phương hướng phát triển kết cấu hạ tầng phục vụ hoạt động du lịch, chính sách khuyến khích đầu tư phát triển du lịch, đào tạo cán bộ, quảng bá du lịch… và tìm hướng đi phù hợp cho phát triển du lịch ở từng giai đoạn.

Đọc tiếp Thử tìm hướng đi phù hợp – Phần 2

Thử tìm hướng đi phù hợp – Phần 1

Từ khi Chính phủ quyết định xây dựng khu công nghiệp Dung Quất tại Quảng Ngãi, cơ hội phát triển đã đến với mọi ngành của tỉnh, trong đó có cả du lịch. Mặc dù ngành du lịch và cơ sở hạ tầng phục vụ cho ngành đã được coi trọng hơn trước, song nhìn chung tốc độ phát triển du lịch ở Quảng Ngãi còn chậm, và vì thế sự đóng góp của nó cho sự phát triển kinh tế của tỉnh còn nhỏ bé. Vậy hướng đi nào đê du lịch Quảng Ngãi có thể tăng tốc và phát triển bền vững? Trước nhất, cần có cách nhìn nhận và xác định đúng vai trò của hoạt động du lịch. Nhiều người nói rằng: Du lịch là ngành “công nghiệp không khói”, nhưng vì sao nói như vậy thì không phải ai cũng hiểu được tường tận. Nói du lịch hoạt động như một ngành công nghiệp vì du lịch cần sử dụng tài nguyên: tài nguyên thiên nhiên trên núi, sông, rừng, biển vài tài nguyên văn hóa, lịch sử như phong tục tập quán, công trình, kiến trúc cổ, di tích lịch sử, kháng chiến… Hoạt động du lịch phải có sự liên kết của nhiều ngành: giao thông thủy, bộ, hàng không, bưu chính viễn thông, hải quan, văn hóa thông tin, thương mại… và các loại dịch vụ khác. Sự liên kết đó phải theo một dây chuyền thông suốt, đảm bảo chất lượng cao của từng khâu như các công đoạn của một dây chuyền sản xuất để cuối cùng tạo ra sản phẩm du lịch hoàn hảo. Du lịch còn là ngành xuất khẩu tại chỗ, bán sản phẩm và thu ngoại tệ tại chỗ. Từ nhận thức đó, rõ ràng muốn phát triển du lịch phải có sự tổ chức, chỉ đạo phối hợp chặt chẽ và đồng bộ giữa các ngành để cùng phát triển, cùng tăng thu nhập. Thứ hai, tài nguyên du lịch Quảng Ngãi khá phong phú nhưng không thật đặc sắc. Nắm được đặc điểm đó để vừa khai thác, vừa tôn tạo, làm cho tài nguyên thật sự hấp dẫn và ngày càng hấp dẫn hơn. Chẳng hạn Sa Huỳnh chỉ có khả năng giữ khách khi nào tổ chức tham quan được Núi Khỉ, Châu Me bằng tàu biển: khi nào hình thành được điểm tham quan di chỉ văn hóa Sa Huỳnh với nội dung phong phú. 

Đọc tiếp Thử tìm hướng đi phù hợp – Phần 1